Trang thơ Hồng Phương (P4): Ngọn gió lành

146

Hồng Phương làm thơ chưa nhiều và ít người biết tới, song thơ anh cũng có những nét riêng: mượt mà và sâu lắng. Anh làm thơ để ghi lại những chặng đường anh đi qua, những con người anh đã gặp. Qua thơ anh, những miền quê, đường phố, mái trường… và những con người thuộc đủ mọi tầng lớp đã được khắc họa rõ nét, phản ảnh chân thực cuộc sống. Cùng đọc Hồng Phương (P4): Ngọn gió lành.

ngọn gió lành
Ảnh: Tiin

THÀNH PHỐ TÔI YÊU

Hải Dương thành phố tôi yêu
Nơi tôi chạy nhảy sớm chiều tuổi thơ
Nơi thường hiển hiện trong mơ
Những tên phố nhỏ bây giờ còn đây
Hoài xa tôi mãi đắm say
Con đường quen thuộc hàng ngày đi qua

Ngôi trường mái lá đơn sơ
Bạn bè cùng học đi về bên nhau
Thầy cô dạy dỗ mọi điều
Trò mang tri thức, tình yêu con người
Lớn lên tôi bước vào đời
Đi theo tiếng gọi đất trời thiêng liêng
Bước chân trên mọi nẻo đường
Luôn mang nỗi nhớ quê hương sớm chiều

Hải Dương thành phố tôi yêu
Những đường phố lớn thật nhiều chưa quen
Đi đường tôi phải nhìn xem
Phố nào tên lạ, tên quen tôi tìm
Mỗi khi thành phố lên đèn
Sao sa hồ nước công viên Bạch Đằng
Lung linh nhà mới cao tầng
Bao thôn làng nhỏ nay thành phố hoa

Thành Đông có một bài ca(1)
Gửi vào trong đó lòng ta với mình
Hải Dương thành phố thanh bình
Mãi là quê của trái tim trọn đời.
Hải Dương,2 – 2011

EM LÀ DỊCH GIẢ

Thân tặng Dịch giả Đ.T.A

Em đang là dịch giả
Dịch tiếng Nga sang ta
Cho bạn đọc gần xa
Hiểu nền văn hóa lớn.

Bao bạn bè chào đón,
Bao đồng nghiệp chia vui,
Bao tác phẩm để đời,
Bao chuyện hay, chuyện lạ.

Em như nhà Danh họa
Vẽ tranh lớn nước Nga,
Như một Công trình sư
Xây nhịp cầu hữu nghị.

Em như là ngọn gió
Thổi vào những giấc mơ
Cho ai chưa bao giờ
Đến nước Nga xa lạ.

Tri thức như biển cả,
Trang sách như con thuyền
Tiếp nối những trái tim
Tình yêu còn mãi đó.
Hà Nội, 3-2010

PHỐ TUY AN

Có những nơi không phải là quê hương
Nhưng gắn bó với bao nỗi nhớ
Khi ta có thời gian dài cư trú
Lại là nơi ghi dấu ấn tuổi thơ
Coi như quê hương đâu phải tình cờ
Trong quá khứ và cả trong hiện tại

Vẫn khắc khoải, bồi hồi khi nhìn lại
Những số nhà quen thuộc sát bên nhau
Dù thời gian đã thay đổi rất nhiều
Cả tên gọi cũng đã là tên khác
Thế mà vẫn níu chân như thầm nhắc,
Như nam châm lực hấp dẫn trường tồn
Hút ta về nơi kỉ niệm thân thương
Khi xa vắng càng nhiều hơn nỗi nhớ.

Phố Tuy An chỉ là con phố nhỏ
Mang tên địa phương kết nghĩa năm xưa
Vẫn lưu danh cho đến tận bây giờ
Mãi nhắc nhở nghĩa tình Nam – Bắc.

Con phố đó có bao điều thân thiết:
Nào cư dân cùng cảnh phố nghèo,
Nào những bạn bè thân biết bao nhiêu
Cùng chạy nhảy, cùng vui ngày đi học,
Một góc phố xưa kia chung vòi nước
Đến đêm khuya vẫn xếp thùng chờ
Từ lâu rồi đã thành nhánh ngã tư
Ngay bên cạnh một công trình lớn

Là phố nhỏ mà có đâu chịu kém:
Cũng kinh doanh đủ loại mặt hàng
Lại tự hào là đường phố trung tâm
Của Thành phố từng ngày đổi mới…

Ở nơi xa nhưng mỗi khi trở lại
Nhớ ngày xưa càng vui bởi hôm nay.
Trọn vẹn niềm tin gửi đến nơi này,
Nơi ghi nhớ cuộc đời tôi mãi mãi.
Hải Dương, 4-2012

HOÀI XA NỖI NHỚ

Thân tặng bạn L.T.T

Đã bao năm sống ở nơi xa
Để hôm nay ta được trở về “nhà”:
Con phố nhỏ với những ngôi nhà nhỏ
Mà mênh mông thế bởi lòng ta.

Về đây ta sẽ được hoài xa
Rung động trái tim bình dị, hiền hòa:
Nhớ những lúc đùa vui nơi góc phố,
Bên hàng cây, cột điện đứng ôn bài,
Mấy cậu học trò thi đố xem ai
Bắt chuyện được những “Nàng tiên” cùng phố…

Mới thế đó mà nay thành nỗi nhớ
Còn mãi với thời gian hay trong mỗi giấc mơ?
Cuộc đời nào chẳng có một tuổi thơ –
Những năm tháng mộng mơ đẹp nhất.

Hoài xa vậy rồi trở về hiện thực
Vẫn đẹp, vẫn thơ, vẫn hạnh phúc tuyệt vời,
Vẫn sáng lên trong ánh mắt, nụ cười.
Hải Dương, 3-2010

VƯỜN QUÊ

Ở thành phố về thăm quê thân thuộc
Ngắm hoa thanh long tinh khiết sớm mai
Hạt mưa rơi còn đọng lại trên đài
Gió đưa thoảng hương bưởi, cam ngàn ngạt
Cây ổi bên hè vàng, xanh khoe sắc
Khế chín đầu mùa ngòn ngọt, chua chua
Soài cát vươn cao soi bóng mặt hồ
Trong sương sớm đàn cá bơi tìm bạn
Hàng cau vút lên, trời xanh vô tận
Nắng thu vàng trải mượt cả vườn quê
Thanh Hà, Hải Dương, 9-2011

GẶP BẠN NƠI LÀNG QUÊ

Từ ở nơi xa bạn trở về
Đến ngôi nhà nhỏ ấm tình quê
Vườn vải trắng hoa bên giếng nước,
Phảng phất hương cau đón nắng hè.

Tích tắc thời gian cứ qua đi
Không hẹn mà lên có mấy khi
Tháng, năm kết lại bao tâm sự,
Bao chuyện chung,riêng, mỗi bước đi.

Gặp nhau chẳng nói được chuyện gì,
Cứ để vui buồn được nhâm nhi,
Rạng rỡ nụ cười trong ánh mắt,
Hạnh phúc cùng nhau hẹn ngày về.
Hải Dương, 4-2011

ĐỀN TRANH NGÀY LỄ HỘI

Tháng Hai lễ hội đền Tranh
Vùng quê mở hội lúa xanh mượt đồng
Rợp cờ đón khách xa gần
Đến thăm, vãn cảnh nổi danh khắp miền
Tọa nơi đắc địa linh thiêng
Lưu danh công đức người hiền thuở xưa
Vào đền là có lời thưa
Vừa là kính lễ lại vừa thành tâm
Du xuân về chốn bình an
Hòa vào lễ hội rộn ràng ngày xuân.
Ninh Giang-Hải Dương, 01-3-2012
(09-2 Nhâm Thìn)

PHỐ CẢNG BÊN SÔNG

Tôi vừa đến nơi đã từng quen gọi
Tên Cống Câu đã có tự bao giờ?
Mà địa danh nghe thật nên thơ
Hẳn xưa có một chuyện dài được kể.

Thực hư ra sao ít ai hiểu rõ
Chỉ biết một vùng mang tên gọi Cống Câu:
Phố Cống Câu và cảng Cống Câu,
Cả dòng sông con với một cây cầu…
Bên những vườn đào Hải Tân khoe sắc.

Dù còn đó bao điều chưa bắt mắt:
Phố, cảng nơi đây còn đất, bụi nhiều,
Nhà cửa bên đường chưa mới được bao nhiêu,
Còn nhiều nét mang dáng thời bao cấp,
Ít nhà cao đan xen nhiều nhà thấp…
Chưa thể chỉnh trang trong cảnh phố nghèo.

Ai đến đây cũng cảm nhận một điều
Theo năm tháng sẽ là nơi rất đẹp:
Là phố cảng, sông sâu, nước biếc,
Tầu cập hàng, xuôi ngược trên sông,
Đê ven sông được kè, lát bê tông
Thành đường dạo những chiều hè đón gió.
Những dự án…, thời gian đang còn đó
Cho niềm vui của cuộc sống ngày mai!
Hải Dương, 4-2012

BÁNH GAI NINH GIANG

Chiếc bánh gai Ninh Giang chính hiệu
Đặc sản quê hương nức tiếng xa, gần
Thường làm quà để biếu người thân
Bình dị đấy mà thân tình đấy

Không biết đã từ bao giờ vậy
Mà tiếng thơm bay khắp mọi miền
Lại được mang thương hiệu độc quyền
Của vùng lúa chiều lòng khách đến

Mầu đen, dẻo, nếp-tẻ-gai hòa quyện
Ngầy ngậy hương dừa với đậu xanh
Lá chuối khô làm áo gói mát lành
Như thân thuộc mầu nâu quê giản dị

Một vùng quê có bao điều thi vị
Nhắc đến tên là nhớ tới bánh gai
Hải Dương, 3-2012

ĐẸP MÃI MÙA XUÂN

Thân tặng L.T.N

Bao năm rồi mới được gặp em
Người bạn, người em thân từ thuở nhỏ.
Số liền số trên cùng một con phố,
Nhà sát nhà chỉ cách bức tường con,
Gần bên nhau lại như thể chung sân,
Có món gì ngon cũng mời nhau cùng hưởng,
Tình thân của hai nhà cùng chí hướng,
Cùng cảnh nghèo nơi phố nhỏ thân thương.

Rồi chiến tranh, như tất cả: lên đường
Mà phía trước là niềm tin tốt đẹp.
Xếp bút nghiên nhưng anh còn viết tiếp
Trong bài ca người lính điệp trùng
Không được xông pha trên mọi chiến trường
Điều còn thiếu trong đời người lính
Làm nhiệm vụ mà không hề toan tính
Vẫn góp được lời ca đẹp cho đời
Đến bây giờ vẫn tiếp bước chưa thôi
Cuộc sống mới lại mang tâm hồn mới.

Anh cũng hiểu cuộc đời bao thay đổi
Em đã qua gian khó những chặng đường
Gắn bó đời mình với thành phố quê hương
Nhưng cũng biết Trung Hoa – Thượng Hải…
Và em có những niềm vui mới:
Một gia đình hạnh phúc ấm êm,
Một mái nhà tuy chưa phải Thần tiên
Nhưng cũng xứng cho những lời ca ngợi:
Con mương nhỏ mộng mơ như dòng suối,
Đường quanh co tạo nét vẽ nên thơ…
Bạn đến thăm, người lạc bước tình cờ
Đều cảm nhận địa danh đắc lợi.
Thành phố lớn đang từng ngày đổi mới
Mang đến tin yêu cho cuộc đời này
Và hướng về niềm hạnh phúc tương lai.

Năm tháng qua đi, can – chi trở lại
Khép kín vòng tròn: chẵn 60 Xuân
Đã qua xuân xa, hiện tại xuân gần
Xuân nụ đẹp cho Xuân hoa khoe sắc.
Gần hay xa cũng mang niềm vui nhất
Lời chúc mừng: em đẹp mãi mùa xuân!
Hải Dương,3-2012

NÀNG TIÊN CÁ

Thân tặng B.T.T
VĐV Đội tuyển bơi lội NCT tỉnh Hải Dương

Em là Nàng tiên cá
Bơi trong làn nước xanh
Dù mây trắng bồng bềnh
Hay mưa rào xối xả
Nơi miền Trung nắng lửa
Đôi má vẫn ửng hồng.

Em có lạnh lắm không?
Mưa rơi càng thêm lạnh
Nhưng kìa tiếng súng lệnh
Em lao vào nước xanh
Bầu máu nóng dâng tràn
Trời chào thua em đó.

Em như Nàng tiên cá
Từ cõi mơ hiện về
Cho anh được sững sờ
Ngắm em ào về đích
Tiếng hò reo phấn khích
Trái tim anh rộn ràng
Mà anh chỉ khẽ khàng
Hoa mừng em chiến thắng

Dù sắc vàng của nắng
Dù màu trắng của mây
Anh vẫn thấy ngất ngây
Thực như mơ em nhỉ?
Đà Nẵng, 9-2009

VÃN CẢNH CHÙA

Đầu xuân đi vãn cảnh chùa
Vừa cầu Tài, Lộc lại vừa Tĩnh tâm
Chắp tay, thắp nén hương trầm
Linh thiêng cửa phật thành tâm mấy lời
Nguyện cầu phúc thiện cho đời
Ra về tâm thức thảnh thời cõi lòng
Vào chùa, đến chốn hư không
Mà như nhẹ bước bềnh bồng thiên thai.
15/02/2010
(Mồng 2 tết Canh Dần)

TRỞ LẠI THANH HÀ

Đã lâu rồi mới được trở lại đây
Thanh Hà đó thân quen từ thuở nhỏ
Mùa vải chin mọng vườn thương nhớ
Dắt tay ra vườn cùng bạn trèo cây
Chùm vải nào cũng muốn được chạm tay
Như muốn vặt, muốn ăn tất cả.

Hai đứa chỉ một xe đạp nhỏ
Đến với vườn lấy cớ để dạo chơi
Kỉ niệm tuổi thơ theo mãi cuộc đời
Chiến tranh đến mỗi người mỗi ngả.

Vẫn nuôi giấc mơ trở về chốn cũ
Quê vải thiều trĩu quả đầu Hè
Nơi hẹn hò ấm áp tình quê.
Hải Dương,7- 2011

HOA TRONG PHÒNG LÀM VIỆC

Lọ hoa đặt trong phòng làm việc
Để lúc nào cũng được ngắm nhìn
Cho con người hòa quyện với thiên nhiên
Và tô điểm căn phòng thêm đẹp.

Đỏ đằm thắm những bông hoa tuy líp,
Vẻ thanh tao tinh khiết mấy bông li,
Màu tím hoa lan quyến rũ diệu kì,
Cùng mấy nhánh hoa bay bi tím trắng,
Quấn quýt dây lan leo thanh mảnh,
Lá măng xanh điểm nét hài hòa…
Lọ thủy tinh trong suốt để cắm hoa
Càng tạo dáng cao sang, giản dị.

Hoa ơi! Sao đáng yêu vậy nhỉ?
Hoa cùng ta thủ thỉ tâm tình
Cho con người thêm vững niềm tin
Và hạnh phúc mến yêu hơn cuộc sống.
2-2011

BIẾT BẠN

Thân tặng Nhà văn M.T.Đ

Chỉ biết bạn qua những trang bút ký
Về dòng sông gắn bó tuổi thơ tôi
Về cây cầu phao đường sắt tuyệt vời
Mà bạn gọi “đó như là huyền thoại”
“Mạch nguồn” tôi xem như lời ca ngợi
Những con người làm thuỷ điện ngày đêm
Và những bài thơ hài hước với tình duyên
Mang nét riêng đâu chỉ nghe tên tuổi

Tôi biết bạn vì những trang sách mới
Cần hiểu sâu đến tận ngọn nguồn
Trên mọi chặng đường nay Bắc, mai Nam
Chẳng quản ngại nhọc nhằn hôm sớm…
Hải Dương,6-2010

MỪNG SINH NHẬT CON

Sinh nhật con là một ngày thật đẹp,
Tạo hóa cho con thời khắc tuyệt vời:
Ngày linh thiêng của muôn triệu con người
Ngày của Chúa Giê-su giáng thế.

Truyện dân gian sứ tuyết rơi đã kể:
Vào ngày này ai cũng được tặng quà,
Ông Già Noel xe Tuần Lộc trở về
Chọn thời điểm và cách trao bí mật,
Để những giấc mơ trở thành sự thật,
Cho niềm vui luôn đến thật bất ngờ…
Mà bây giờ chuyện đó chẳng còn mơ
Vì ai cũng sẵn lòng trao tặng.

Giáng Sinh đến có thêm bao dự định
Như cây thông Noel cho ánh sáng lung linh,
Bao hoa thơm với trái chin ngọt lành
Và lấp lánh những ngôi sao hi vọng.

Mừng sinh nhật con với tấm lòng mở rộng,
Luôn yêu con từng phút, từng giờ,
Tự hào vì con đang thỏa ước mơ,
Sẽ bay tiếp tới những chân trời mới.
25-12-2010

ĐỌC MỘT CHUYỆN NGỤ NGÔN

Thân tặng dịch giả, thầy giáo Nguyễn Hoàng Đạo

Một câu chuyện ngụ ngôn
Được in trên trang báo(1)
Chuyện quê hương “hảo! hảo!”
Của tác giả người Hoa
Mà dịch giả tài ba
Đã khéo tìm, khéo chọn.

Nội dung của câu chuyện
Xoay quanh chuyện đôi bò:
Bò em muốn bất ngờ
Được nổi danh đình đám
Thấy nhàn cư thì hám
Bán rẻ cả tự do
Có biết đâu bộ giò
Khác xa bò anh vậy.
Chỉ vì nguyên nhân ấy
Mà tai họa đang chờ
Giành cho kẻ mộng mơ
Muốn đổi đời, đổi phận

Dù chỉ là câu chuyện
Nhân cách hóa loài bò
Mà tác giả Trung Hoa
Cho ta bài học lớn.
Dịch giả vừa trọn vẹn
Dịch đúng ý, đúng lời
Lại chuyển hóa tuyệt vời
Mượt mà ngôn ngữ Việt
Hà Nội, 3-2012

PHỐ MỚI

Con ngõ nhỏ vừa trở thành phố mới
Phố đường đôi, là phố chính hẳn hoi
Cư dân nơi đây như được đổi đời
Mà đằng đẵng tưởng chỉ là mơ ước

Là phố mới nên những gì có được
Như một người mang trang phục mới tinh
Rồi sẽ thành một phố lớn điển hình
Trong đời sống văn minh, hiện đại

Nào loại bớt những gì còn sót lại,
Nào chỉnh trang nhà cửa đàng hoàng,
Nào tính sao cho việc kinh doanh
Để xứng với địa danh phố lớn

Người có vốn thì làm ăn lớn,
Người bình thường cũng được mở mày
Thấy niềm vui hạnh phúc lớn từng ngày
Mà tất thảy đều do con đường lớn.
3-2012

KHOANG XANH HUYỀN THOẠI

Truyền thuyết xưa kể rằng
Thấy suối ngàn trong vắt
Rừng rì rào ca hát
Tiếng chim hót rộn ràng
Tiên nữ đã giáng trần
Xuống vui cùng hạ giới

Nàng chọn nơi dòng suối
Có thác reo giữa rừng
Chân ba đỉnh điệp trùng
Làm nơi hòa thân ngọc
Xiêm áo xong vừa lúc
Đến giờ phải về trời
Vội, quên cả khoác ngoài
Là tấm khăn xanh biếc
Mầu cỏ cây thân thiết
Hòa lẫn vào rừng xanh

Một hoàng tử dưới trần
Đến suối, rừng dạo bước
Chàng tình cờ bắt được
Chiếc khăn xanh tuyệt trần
Chàng suy đoán rất nhanh:
Tiên nữ nào quên vậy?
Rồi nhanh chân chàng chạy
Tìm khắp chốn núi rừng
Mong gặp được bóng hồng
Để trao niềm thương nhớ
Mà chiếc khăn choàng nhỏ
Đã gửi gắm cho chàng
Chàng nhìn thấy bàng hoàng:
Áng mây hồng bay mãi

Chàng đành tâm quay lại
Nơi gặp chiếc khăn choàng
Thấy rừng bát ngát xanh
Hồ nước đầy trải rộng
Làn nước xanh gợn sóng
Với bao loài đùa vui:
Nào cá chép, rồng, voi
Nào ngỗng trời, vượn hót…
Phải chăng về gặp mặt
Cho cuộc sống rộn ràng
Cùng thầm tiếc với chàng
Mơ về nàng tiên lạ…

Người xưa, nay vẫn kể
Dệt chuyện tình nên thơ
Tạo hóa có tình cờ
Tặng nơi đây tiên cảnh?
Để con người chắp cánh
Hiện thực hóa ước mơ
Cho đến tận bây giờ
Bao lứa đôi hội ngộ…
Khoang Xanh – Suối Tiên, tháng 9-2011

TẤM HÌNH Ở AO VUA

Tặng LTT

Ngắm tấm hình em chụp
Nhớ tới cả xưa, nay
Em cười trong đắm say
Bên suối ngàn thơ mộng

Truyền thuyết xưa có chuyện
Vua đến tắm ao này
Bây giờ cũng nơi đây
“Tiên nữ” ngồi bên suối

Mây vờn bay vẫy gọi
Thác reo vui đón chào
Rừng xanh gió rì rào
Sáng lên trong ánh mắt

Em cười như nước mát
Cho trong vắt suối ngàn
Đẹp mãi với thời gian
Hòa vui cùng nhịp sống
Hà Nội,10-2010

PHỐ VEN SÔNG

Bạch Đằng là một phố ven sông
Điện sáng lung linh soi bóng sông Hồng
Bao di tích, chứng nhân lịch sử
Tô thắm nét hồng rạng rỡ Thăng Long:
Đây miếu thiêng Hai Nữ Trưng Vương,
Kia tượng đài chiến công thắng Mỹ,
Liền kề với dấu son Hàm Tử
Của thời Trần đại thắng Nguyên Mông…
Mãi mãi âm vang hành khúc sông Hồng
Trong kháng chiến và trong xây dựng.

Phố đã được mang tên truyền thống
Từ khi hình thành dưới bến Chương Dương.
Giờ đây trên mép nước sông Hồng
Là phố lớn xứng danh tên gọi:
Đang rộn ràng những công trình mới
Nơi đón thuyền về bến chợ ven sông
Hàng hóa muôn nơi xuôi ngược sông Hồng
Đã tụ hội nơi đây bao thuở trước…

Những gì Bạch Đằng hôm nay có được
Là một lời ca trong hào khí Thăng Long.
Hà Nội, 4-2012

TRÊN ĐẢO HỒ THIỀN QUANG

Trên đảo nhỏ giữa Thiền Quang lộng gió
Nhà văn hóa Thanh Niên như đóa hoa hồng
Khoe sắc bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông
Soi bóng nước lung linh huyền ảo

Ai khéo chọn hay đất trời mách bảo?
Đảo và hồ có tự bao giờ?
Để con người hiện thực hóa ước mơ
Được hạnh phúc cùng thiên nhiên hòa quyện.
Hà Nội, 3 – 2011

THĂM ĐƯỜNG LÂM

Về thăm Làng cổ Đường Lâm
Địa danh du lịch nổi danh hiện thời

Một vùng ruộng đất gò đồi
Mượt vàng đồng lúa, xanh đồi chè xanh
Hoa màu mùa vụ thâm canh
Kênh mương tiêu, tưới dọc ngang nội đồng

Rạng trang lịch sử non sông
Quê hai Vua – một tấm lòng yêu dân:
Phùng Hưng – Bố Cái Đại Vương,
Ngô Quyền lừng lẫy chiến công Bạch Đằng.
Đền, lăng muôn thuở lưu danh
Lại là danh thắng bao năm trường tồn.

Sùng Nghiêm Tự – chốn suy tôn
Dân gọi Chùa Mía nhớ công ơn Bà
Đình làng phục chế như xưa
Vui ngày lễ hội, thuận vừa lòng dân

Ngày nay Làng cổ khang trang
Đường làng, xóm, ngõ đàng hoàng hơn xưa
Nhà nhà giữ nét kế thừa
Tường xây nhà, cổng đều là đá ong
Cổng làng mái lượn cong cong
Cây đa soi bóng giếng trong đầu làng

Đã bao du khách ngỡ ngàng
Chia tay còn hẹn thăm Làng lần sau.
Hà Nội 5-2012

CHỮ VÀ NGHĨA

Thân tặng Nhà Thư họa Đoàn Như Trác

Ngày đầu Xuân được Nghệ Nhân tặng chữ
Với ước mong có cuộc sống an bình
Chữ được trao là chữ Hán – tượng hình:
Người phụ nữ dưới mái nhà ấm cúng
Nét bút tài hoa tạo chữ “AN” sống động
An là điều mà cuộc sống thật cần

Cuộc đời này thực sự được tạo nên
Bởi công lớn thuộc về người Phụ nữ
Ngắm dáng chữ, con người thêm ngưỡng mộ
Càng hiểu hơn người Phụ nữ trên đời:
Người cho ta hết thảy mọi niềm vui,
Cho cuộc sống sinh tồn muôn thuở.

Niềm vui thanh tao khi được trao quà chữ
Là lời mừng quý giá đón Xuân sang.
Hà Nội, 02-2012

PHÚT THƯ GIÃN BÊN HỒ

Xong việc rồi với bao con số
Giành phút giây thanh thản dạo chơi
Đảo nhỏ xanh, xanh nước, xanh trời
Vừa kịp lúc bừng lên trong nắng

Lung linh dưới kia bao làn mây trắng
Bao nhà cao thấp thoáng trong cây
Dòng xe nối đuôi hối hả đêm ngày
Hồ gợn sóng trong làn gió nhẹ
Sóng vỗ bờ như lời thủ thỉ
Bập bềnh Thiên Nga xe nước đạp chân
Nắng mới lên còn neo đậu, tần ngần
Chờ hè đến cùng đua với bạn

Hòa trong thiên nhiên phút giây thư giãn
Để xua đi bao nỗi vấn vương.
Hà Nội, 4-2011

THÔN HAI – PHỐ GỖ

Thôn Hai có tự bao giờ
Đã thành phỗ gỗ bàn cờ dọc ngang

Gỗ dài, gỗ ngắn xếp hàng
Ngổn ngang đủ loại bên đường nội thôn
Nào gỗ xẻ, nào gỗ tròn
Gỗ lim, gỗ mít, đinh hương, xà cừ
Vàng tâm, gỗ lát, xoan ta…
Loại nào cũng có, từ xa đưa về
Gỗ giường tủ, gỗ làm nhà,
Gỗ làm bàn ghế,đồ thờ vàng son
Thứ trạm khắc, thứ vuốt trơn…
Cả nhà, cả phố – cả thôn đều làm.

Xưa kia thôn xóm nghèo nàn
Khi thành phố gỗ giàu sang theo về
Gọi thôn hay phố liền kề?
Xứng danh truyền thống Làng nghề Việt Nam.
5-2012

BÀI CA SÔNG HỒNG

Tôi đang sống trong ngôi nhà nhỏ
Trên con đường mang tên gọi một dòng sông
Trước nhà tôi là một đoạn sông Hồng
Như dải lụa khoe sắc hồng rực rỡ.
Khi được ngắm sông Hồng qua cửa sổ,
Đón gió trời mang hơi thở của dòng sông
Là phút giây hạnh phúc vô cùng
Mà đâu phải nơi nào cũng có được.

Sông gợi nhớ hoài xa về thuở trước:
Ngàn năm rồi Ngự thuyền Lý Thái Tổ đã qua đây
Bỗng Rồng vàng hiện rõ một áng mây
Vua đổi tên Thành Đại La – kinh đô mới –
là Thăng Long từ đó.

Tôi đã biết sông Hồng từ thuở nhỏ
Mấy đứa học trò rủ nhau ra bãi Phúc Xá thi tài
Bơi lội tung tăng chẳng ai chịu thua ai
Nước sông đỏ phù sa càng thêm mát.

Dòng sông ấy đã vang lên trong lời hát:
“Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây…”
Mà mỗi người Việt Nam đều say đắm ngất ngây
Như bài ca của trái tim ta vậy

Thăng Long ngàn năm còn sông Hồng đã muôn thuở,
Đã là sông Mẹ cho các con nỗi nhớ,
Cho bao mối tình ước hẹn, chờ mong,
Chở nặng phù sa bồi đắp ruộng đồng.

Dòng sông ấy những ngày đầu kháng chiến
Đã chở che cho cả một đoàn quân,
Chứng kiến phút giây người lính Pháp cuối cùng
Lê chân bước sau ngày thua trận.

Máy bay giặc Mỹ đến, dòng sông như nổi giận
Trút đạn căm thù tầng thấp, tầng cao
Bên cầu Long Biên còn có cả cầu phao,
Đài chiến thắng Vân Đồn ghi dấu ấn

Ngày chiến thắng dòng sông như bừng sáng
Pháo hoa muôn màu soi bóng nước lung linh
Đời đổi thay sông cũng được vươn mình:
Những cây cầu dài vắt qua dòng sông rộng
Chương Dương, Thanh Trì, Vĩnh Tuy tiếp nối Thăng Long
Rồi Nhật Tân… đẹp mãi những tấm lòng.

Tôi đã có “Một ngày du ngoạn trên sông Hồng”
Đây những tàu, thuyền xuôi ngược trên sông,
Kia gốm Bát Tràng – Làng nghề truyền thống,
Những đền, chùa ven hai bờ gió lộng
Ghi công ơn, thờ các vị Thánh hiền.

Sông Hồng vẫn có mùa nước xuống, nước lên
Quy luật đó của thiên nhiên ta chấp nhận
Nhưng ta có những công trình thủy điện:
Đã có Hòa Bình lại còn có Sơn La
Để dòng sông là sông Mẹ hiền hòa
Cho cuộc sống bình yên cùng năm tháng

Ta đang có những công trình, dự án
Cho dòng sông duyên dáng giữa Kinh thành

Bài ca Sông Hồng mãi mái ngân vang.

Hà Nội, 10-2010

ĐÔI BÀN TAY TÀI HOA

Thân tặng anh Đ.N.T

Là thầy giáo dạy học trò Hán tự,
Là dịch giả dịch hai chiều ngôn ngữ,
Là nghệ nhân, nhạc sĩ, nhà thơ…
Tài hoa trong anh đâu phải tình cờ
Không biết gọi anh thế nào cho phải?

Anh viết, vẽ hay là múa vậy?
Đôi bàn tay như có hồn thơ,
Có gió ngàn, sông, núi, sắc trời Thu.
Cây bút vẽ trong tay người nghệ sĩ
Là người bạn thân tình tri kỉ
Đã cùng anh tạo một phép mầu
Nét hào hoa những tranh – chữ thân yêu
Để thư pháp trở thành nhân pháp
Hà Nội, 3-2011

TIN NHẮN NGÀY 8-3

Rả rích hạt mưa bay nhè nhẹ,
Trời mờ sương, lấm tấm bụi đường.
Người đi trong sáng đầu xuân sớm,
Càng se lòng nỗi nhớ quê hương.

Sóng truyền, xa mấy cũng không xa
Bấm vào phôn tin nhắn mượt mà
Gửi em lời chúc thân thương nhé
Chúc mừng em Ngày 8 tháng 3.

Chúc em trẻ mãi tuổi xuân hoa,
Tình yêu, hạnh phúc thật hài hòa,
Tâm hồn bay bổng nguồn thi hứng,
Cuộc đời đẹp mãi bản tình ca.
Ứng Hòa, Hà Nội, 3-2011

TƯỢNG ĐÀI THÁNH GIÓNG

Truyền thuyết dân gian từ xưa đã kể:
Núi Sóc còn ghi Thánh hóa thuở nào
Dấu tích ngàn năm trên đỉnh non cao
Nơi tượng Thánh linh thiêng tọa lạc.

Thánh trên đó giữa một vùng non nước,
Tiếng thông reo hòa nhịp lòng người.
Đường mới xe đi rộn rã núi đồi,
Vẫn còn đó đường lên non ngàn bậc:
Hãy thử sức mình một lần cho biết,
Trên cao kia Thánh gọi lên đường,
Không ngại dốc cao, gối mỏi, chân chồn,
Thêm sức mạnh của hồn dân tộc.

Tượng Thánh đó uy nghi trên ngựa sắt,
Tay vung tre ngà tư thế diệt thù.
Đất nước thanh bình Thánh hóa ngàn thu,
Thành bất tử muôn dân truyền tụng.
Hà Nội, 4-2011

VALENTINE – NGÀY TÌNH YÊU

Valentine – Ngày Tình yêu
Niềm vui đến với bao điều ước mơ

Con người từ thuở còn thơ
Đến khi bách lão đón chờ “ngàn thu”
Tình yêu vẫn mãi bất ngờ,
Vẫn là khám phá bến bờ Thiên thai,
Dịu dàng ánh nắng ban mai,
Lắng sâu nỗi nhớ, trải dài thời gian.
Quà vô giá Tạo hóa ban,
Ngọt ngào hương vị Trần gian tặng người

Tình yêu muôn thuở, muôn nơi
Nâng niu, trân trọng cho đời đắm say.
Hà Nội, 14-02-2010

ANH MUỐN

Anh muốn dang tay làm điểm tựa
Để em dựa vào những lúc mông lung,
Anh muốn làm lời hát ru êm
Để em có những giấc mơ đẹp nhất,
Muốn làm những bông hồng thơm mát
Để tặng em mỗi sớm, mỗi chiều,
Muốn vút cao như khúc sáo diều
Để em được nghe vi vu trầm bổng,
Muốn được mơn man như ngọn sóng
Để vỗ về bờ cát trắng em đi,
Muốn là lời tâm sự thầm thì
Để chia sẻ buồn vui trong ánh mắt,
Là ngọn lửa không bao giờ tắt
Sưởi ấm lòng em mọi phút giây…
Hà Nội, 9-2010

BÀI THƠ NGÀY VALENTINE

Tặng em bài thơ Ngày Valentine
Anh viết ngợi ca một bậc Thánh hiền
Đã cầu phúc cho bao đôi bạn trẻ.

Chuyện về Thánh hai ngàn năm đã kể
Mãi trở thành giai thoại của Tình yêu
Mà thơ văn đã viết rất nhiều,
Bao tin nhắn cùng bao lời thoại…

Thánh ra đi niềm tin còn để lại:
Mỗi lứa đôi đều có quyền yêu,
Bởi Tình yêu luôn khẳng định một điều:
Quyền quý nhất Tạo hóa giành ban tặng.

Muôn người nhớ ghi công ơn Thánh,
Cùng ngợi ca vị Linh mục bình thường
Nhưng bao la vì một lẽ yêu thương
Mà tên tuổi không chỉ là lịch sử.

Hà Nội, 14-2-2011

NẮNG MƯA

Nắng mưa là việc của trời
Vượt qua mưa nắng làm người thảnh thơi
Việc gì khó mấy ở đời
Buồn gì vẫn thấy niềm vui bên mình
Mưa rồi nắng sẽ bừng lên
Nụ cười sẽ đến, nỗi buồn sẽ qua
Thiên nhiên, cuộc sống hài hòa
Luôn như là bản Tình ca tuyệt vời
8-2010

AI LÀ…

Ai là ngọn gió mát lành
Ai là hi vọng màu xanh đón chờ
Là nguồn cảm hứng cho thơ
Là niềm vui đến bất ngờ cho ai
Ai cùng là bạn đường dài
Ai như người mẹ ru hời tuổi thơ
Ai thường hiển hiện trong mơ
Ai luôn mong nhớ đợi chờ khi xa
Ai như hoa độ xuân về
Như dòng suối mát hát ca ngày hè
Ai như vằng vặc trăng thu
Như tia nắng ấm xua mù đêm đông
Êm đềm hơn mọi dòng sông
Ai là dòng chảy suốt trong cuộc đời?
Hà Nội, 10-2011

THỬ LÀM PHÉP SO SÁNH

Khi có em anh có thể đi tới mọi phương trời
Nơi rừng thẳm, sông sâu, đèo dốc
Anh sẽ chấp mọi hiểm nguy phía trước
Giành bông hoa hạnh phúc tặng em.
Anh sẽ có thêm nghị lực và niềm tin
Để đón nhận cuộc đời này tất cả…

Có em mặt trời như thêm tỏ,
Ánh trăng thêm vằng vặc giữa đêm rằm,
Như cánh diều thêm gió giữa không trung,
Như chim én báo mùa xuân tới…

Có em là mùa đông bớt lạnh,
Ngọn gió lành mát rượi giữa trưa hè,
Là sắc vàng huyền diệu giữa trời thu,
Cho mơ ước của anh trọn vẹn..
Hà Nội, 4-2011

HOA TẾT

Đào, quất, mai, hoa báo Xuân sang
Là những nét thơ mãi dịu dàng
Tết đến đua nhau khoe sắc thắm
Tạo nên Tiên cảnh giữa trần gian
Hà Nội, 04-02-2011
(mồng 2 Tết Tân Mão)

QUÀ TẾT

Là trẻ nhỏ mỗi lần Tết đến
Người lớn cho đủ thứ làm quà:
Nào bóng bay: mèo, thỏ, cá, cua…
Nào kẹo bánh: thứ mềm, thứ ngọt
Nào phong bao lì xì đỏ chót
Nào đồ chơi: các loại ô tô…
Nhiều loại quà cho đẹp giấc mơ
Cũng có thứ giàu thêm tưởng tượng

Người lớn cũng có quà tương xứng
Người biếu thường là bậc cháu con
Cũng có khi là người bạn tri ân
Chẳng tính toán bạc tiền chi cả:
Một đặc sản hương quê thi vị
Mấy vần thơ tâm sự với đời
Cây quất, cành đào hay một chậu mai…
Gửi vào đó niềm vui đónTết

Quà bao loại kể sao cho hết
Nếu vô tư đều quý vô cùng
Người biếu quà tỏ chút lòng thành
Hẳn không phải muốn cầu danh lợi
Người nhận quà cũng đâu mong đợi
Mà nhận cho đẹp nghĩa người trao

Quà Tết là một nét thanh tao
Cho thêm đượm hương Xuân đất Việt.

Hà Nội,1-2012

TRỜI HÀ NỘI MƯA

Trời Hà Nội hôm nay mưa rét
Giữa đông rồi mà rét chưa sâu
Nắng khô hanh đã kéo khá lâu
Mưa thêm rét nhưng trời dìu dịu
Hẳn sẽ có những ngày dễ chịu
Dù đi đâu cũng khó đôi phần.

Mưa đông mà tiết hệt đầu xuân:
Cũng lắc rắc,bay bay nhè nhẹ,
Cũng lâm xâm, trời nhanh tối lạ…
Reo vào lòng bao nỗi nhớ nhung.

Nơi ấy giờ này có mưa không?
Có thấy nỗi lòng khi mưa trống vắng?
Thì trời hãy mau mau làm nắng
Cho ấm lòng, nhẹ nỗi bân khuâng.
Hà Nội, 12-2010

NHỚ

Em đi anh ở lại nhà
Hình em anh nhớ mượt mà câu thơ
Biển xô, sóng dạt vỗ bờ
Cuộc đời là một giấc mơ vơi đầy.
6-2010

NHỚ TẾT QUÊ HƯƠNG

Theo lời kể của chị N.K.A (CHLB ĐỨC)

Bao năm rồi đón Tết xa quê
Cũng thi thoảng Tết về thăm mẹ.
Những lần ấy mẹ thường kể lể:
Nào thương con ở tận trời xa,
Nào là tuổi mẹ thêm già
Những ngày Tết đến con xa ít về…
Thế là mẹ sắm đủ lề
Cho con được hưởng Tết quê hương mình:
Nào giò lụa, bánh chưng xanh,
Nào vò nếp cẩm, nào hành nén chua,
Đĩa nem rán, bát bóng lơ,
Nào gà mới gáy, chân giò ninh măng…
Cùng mâm ngũ quả trên bàn
Nén nhang mẹ thắp,Tổ tiên mẹ mời.
Quất, đào bên lọ hoa tươi
Cháu con đoàn tụ mẹ cười trẻ hơn.

Ở xa nhớ Tết quê hương
Ngoài trời tuyết phủ trắng đường mùa đông.
Những ngày Tết chỉ chờ mong
Bạn bè người Việt đồng hương tới tìm
Để mình có một góc riêng
Hướng về ngày Tết thiêng liêng quê nhà.
2-2011

ĐÓN XUÂN TRONG MƯA RÉT

Xuân về gõ cửa thời gian
Là nguồn thi hứng ngập tràn ý thơ
Tiết trời mưa rét bất ngờ
Tưởng như đông muộn đang chờ xuân sang
Hương xuân vẫn mãi nồng nàn
Lòng người vẫn thật rộn ràng đón xuân.
Hà Nội, 26-01-2012
(Mồng 4 Tết Nhâm Thìn)

CHỮ “AN” TRONG LỜI CHÚC

Nếu chỉ chọn một chữ
Cho lời chúc đầu năm
Xin được chọn chữ “AN”
Với bao điều mong ước

AN đứng ngay hàng trước
Xếp trên cả mọi từ
Nào Khang, Thịnh, Phúc, Mơ
Nào Vinh, Danh, Thành, Lộc…

Là mở đầu lời chúc
Mà mọi người trao nhau
Giản dị một lời chào
Mà sâu tình làm vậy

Ai cũng cần an đấy
Có an mới có vui
Mới hạnh phúc cuộc đời
Mới vinh quang sự nghiệp

An như là thông điệp
Được gửi đến mọi nhà
Cho mái ấm hài hòa
Cho tế bào lành mạnh

Trong cộng đồng sinh động
An cũng thật là cần
Phát triển cần an dân
Dân có an mới thịnh

Nước cần an – ổn định
Cho xây dựng hòa bình
Trong thế giới văn minh
Trọn niềm tin bè bạn

Người xưa nay đến hẹn
Mừng Xuân chúc lời AN
Nhịp sống cùng thời gian
Như mùa xuân, trọn vẹn.
Hà Nội, 01-2012

MỪNG GIÁNG SINH

Từ sự tích Giáng sinh của Chúa
Đến khi thành ngày hội của muôn người
Lịch sử, thời gian… cả chặng đường dài
Bao giả thuyết, tâm linh, khoa học
Đều chọn lễ là một ngày chung nhất
Để con người trên thế giới cùng vui
Già, trẻ, gái, trai hết thảy đón chào
Kết hợp cả đông – tây, kim – cổ

Cây thông Noel được trang trí đủ:
Những cặp chuông, dải tuyết, đèn mầu
Trên ngọn cây lấp lánh những ngôi sao
Nhiều loại quả, túi quà may mắn
Ông già Noel từ nơi tuyết trắng
Cưỡi trên xe Tuần lộc trở về…
Những thiệp mừng, tin nhắn… gửi đi
Chúc mừng Giáng sinh an lành, vui vẻ

Ai cũng muốn được sẻ chia tất cả
Với mọi người, cuộc sống, tình yêu…
Mong ước mơ thành hiện thực thật nhiều.
Hà Nội, 25-12-2011

MÁI TÓC VÀNG

Mái tóc vàng óng ả
Những làn sóng nhấp nhô
Phủ trên vai hững hờ
Mơn man như xoa nhẹ

Tóc cùng ta thỏ thẻ
Duyên dáng cũng từ đây
Cho ai được ngất ngây
Mãi ngắm hoaì mái tóc
6-2010

MÙA THU CUỘC ĐỜI

Tiết trời đẹp nhất mùa thu
Cây thu lá rụng nô đùa đấy thôi
Mùa thu của một cuộc đời
Vẫn say hạnh phúc, vẫn phơi phới tình
Lắng nghe nhịp đập con tim
“Hoa tiêu” mách bảo con đường ta đi
Gặp khi nhiều ngả đi, về
Trái tim rung động không khi nào nhầm
Bạn ơi xin hãy bình tâm
Con đường hạnh phúc rất gần bạn thôi
Muà thu đến thật tuyệt vời
6-2010

NGÀY THU GIỮA MÙA HÈ

Sớm nay trời se lạnh
Kéo chăn đắp ngủ thêm
Tưởng Thu đến bên thềm
Hóa đang giữa mùa Hạ
Thiên nhiên đâu có lạ
Có lẽ nó muốn bù
Cho con người ước mơ
Đều trở nên hiện thực
7-2010

EM CƯỜI

Em cười đó hay bông hoa nở
Tỏa sắc hương, e ấp cánh tiên
Cười trong ánh mắt dịu hiền
Truyền niềm vui đến thiên nhiên, con người
Cười trong hạnh phúc rạng ngời
Cười trong nét họa để đời tháng năm
Em cười bừng sáng không gian
Cười cho duyên dáng thời trang, thương trường
Cười trong tình cảm yêu thương
Cười cho nhà mát, phố phường thêm xanh
Cười cho nhịp sống trong lành
Bao dung con trẻ, rộn ràng bạn chơi
Cười cho ai nhớ, cùng cười
Tuổi xuân luôn tới, thơ vui thêm lời
Cười cho thêm sáng sao trời
Cho hoa thêm thắm, cuộc đời thêm sang.
Hà Nội,10-2010

NIỀM VUI KHI NẰM VIỆN

Anh ở đâu, chú, bác ở đâu?
Đều chỉ gặp nhau mới lần đầu
Tên gọi từng người còn chưa thuộc
Mà chỉ mấy hôm đã thân nhau

Phải vào nằm viện do ốm đau
Anh thì đau ít, bác đau nhiều
Đều phải nhờ vào y, bác sĩ
Đều mặc như nhau một sắc mầu

Khi điều trị mỗi người một bệnh
Nhưng đều giống nhau là ốm đau
Bệnh của từng người sao chia sẻ
Chỉ thể cảm thông ít hay nhiều

Tuổi tác mỗi người cũng khác nhau
Cuộc sống đời thường lại muôn mầu
Cùng phòng như một gia đình vậy
Mà ở ngoài kia khó thấy đâu

Vui nhất trong ngày là lúc ăn
Cơm ăn mỗi suất cặp lồng con
Theo giờ, phục vụ mang cơm đến
Chờ đợi cùng ăn để vui hơn

Ăn cũng là dịp được sẻ chia
Bác có quà riêng ở vùng quê
Anh có trái thơm mua từ chợ
Đều mời nhau vui thật hả hê

Nằm viện mà vui bớt ốm đau
Sẽ là thần dược bệnh rút mau
Chẳng ai muốn phải đi nằm viện
Tìm được nguồn vui thật đỡ sầu
Viện quân y 108, 3-2012

NGÀY CHỦ NHẬT BUỒN

Nằm bệnh viện vào ngày chủ nhật
Buồn hơn là vào những ngày thường
Giờ phát thuốc không đi đâu được
Người thăm thân cũng trực chầu luôn

Chủ nhật số đông đều nghỉ việc
Hẳn ngoài kia nhộn nhịp suốt ngày
Ở trong này như thêm vắng lặng
Lại càng buồn, không thể đổi thay

Ngày nghỉ người được phân ca trực
Hình như là cũng khó tính hơn
Đến lượt trực nên đành phải trực
Người đi ca như thể rỗi hờn

Là bệnh nhân phải vào nằm viện
Được vui cùng bạn bệnh nằm bên
Nhưng ngày nghỉ cũng cần thư giãn
Cũng thật cần những phút giây riêng

Bệnh nhân muốn ra ngoài một chút
Chỉ khẽ khàng, vụng trộm mà thôi
Dù không phải tù nhân giam lỏng
Cũng không nên để nhắc nhiều lời

Nỗi buồn nào rồi cũng qua thôi!
Viện QY108, 3-2012

PHONG CẢNH NÊN THƠ

Lục Nam, Lục Ngạn quê mình
Đất trời tạo hóa ân tình tặng cho
Duyên tình phong cảnh nên thơ
Khiến bao du khách ngẩn ngơ cõi lòng

Cấm Sơn hồ nước mênh mông
Núi rừng trùng điệp ấp ôm hữu tình
Bơi thuyền, leo núi, chơi rừng
Câu cá, đi bộ đến từng nhà dân
Niềm vui theo mỗi bước chân
Hòa cùng thôn bản càng gần thiên nhiên

Khuôn Thần là chốn thần tiên
Mây trời, nước biếc gắn liền rừng xanh
Rừng tự nhiên với rừng thông
Hòa reo khúc hát ấm tình quê hương
Lại thêm đặc sản mọi miền
Vải thiều chín mọng, hồng xiêm thơm lừng
Na cùng vải Thái phân vùng
Đẹp lòng vua Thái đã từng xướng tên
Đền Tư Mã – Tướng thời Trần
Di tích văn hóa nâng tầm địa danh
Du khách đến nghỉ camping
Dạo trên thuyền máy, thuyền chân mượt chèo
Quyện vào điệu hát Soong hao
Nhâm nhi hạt dẻ, ngọt ngào mật ong
Cao Lan, Sán Chỉ, Tày, Nùng
Nét riêng văn hóa một vùng cư dân

Nhớ ơn Bà Chúa Thượng Ngàn
Mỵ Nương Công chúa thương dân muôn phần
Lập Đền Suối Mỡ linh thiêng
Làm cho phong cảnh càng duyên tình người
Lễ cầu mùa vụ tốt tươi
Nam thanh nữ tú hát lời giao duyên
Rừng xanh gió hát ngày đêm
Thác reo vẫy gọi, cảnh tiên đón chào…
Bắc Giang, 2-2011

SÁNH BƯỚC BÊN NHAU

Thân tặng hai cháu Quỳnh – Cương

Vợ chồng cậu em có một “nàng Công chúa”
Mang tên loài hoa tinh khiết nở về đêm
Vừa kết hôn với một rể hiền
Nét thanh tú sánh ngang “Hoàng tử”.

Mọi người đến đều được nghe kể:
Mối tình này đẹp tựa chuyện dân gian,
Cặp uyên ương vượt qua mọi gian truân
Để sánh bước trên đường hạnh phúc.

Hai cháu là một đôi bạn học
Cùng mái trường bao mơ ước tuổi xuân,
Tri thức, học đường dạy các cháu lớn khôn,
Tình yêu đến lúc nào không biết.

Theo năm tháng tình yêu càng tha thiết:
Yêu dáng đi, yêu ánh mắt dịu hiền,
Lời yêu thương và những nét duyên,
Yêu cả lúc nắng, mưa bất thuận…

Tình yêu đẹp như mùa xuân đến,
Gắn kết cuộc đời, thách thức thời gian,
Là niềm vui của cha mẹ hai bên
Cuộc sống mới sẽ vào vai bà đỡ.
Bắc Giang, 3-2011

ĐƯA TIỄN TRONG MƯA

Tháng ba rồi mà sao rét vậy?
Lại còn mưa dai dẳng mấy ngày
Có vẻ như chuyện bất thường đây?
Vì đã đến giao thời Xuân – Hạ.

Cả đoàn người trong mưa tầm tã
Tiễn người thân về với Tổ Tiên
Nước mưa nhòe mắt mấy người con
Thương tiếc mẹ ra đi tròn cửu thập.
Đoàn người đi trong mưa nặng hạt
Lòng càng thêm nặng trĩu tình người.
Bắc Giang, 3-2011

LÊN VỚI HÀ GIANG

Hà Giang cảnh sắc nên thơ
Thiên nhiên ban tặng bao giờ mà nên
Trập trùng rừng núi trải liền
Vực sâu, vách đứng, mây viền non cao
Đường lên tới bản cheo leo
Quanh co uốn khúc chân đèo mờ sương
Thác reo, suối lượn bên nương
Mướt xanh ruộng lúa bậc thang lưng trời…

Cô Tiên ngồ ngộ núi đôi
Mây mù Quản Bạ cổng trời quanh năm
Cao nguyên di sản Đồng Văn
Làng văn hóa mới Cẩm Trên phim trường
Còn đây di tích Họ Vương
Thâm nghiêm trong cảnh thần tiên núi rừng
Hiên ngang Lũng Cú biên cương
Vinh quang chiến sĩ can trường ngày đêm
Có bao dân tộc anh em
Tạo nên bản sắc của riêng nơi này
Truyền thuyết xưa chợ Khâu Vai
Tình duyên cho mọi lứa đôi không thành…

Một lần lên với Hà Giang
Lòng ta sẽ mãi ngỡ ngàng, bâng khuâng.
Hà Giang, 5-2011

TỪ TUYÊN QUANG TỚI HÀ GIANG

Từ Tuyên Quang tới Hà Giang
Con đường uốn lượn bên dòng sông Lô
Trập trùng đồi núi lô nhô
Nhà dân thấp thoáng xa mờ chân mây
Hoa vàng tỏa ngát hương bay
Bên đường rừng nhãn trải dài ven sông
Đã xanh ngô mới trên nương
Thông pơmu dọc theo đường reo vui.

Hà Giang, 4-2011

BÔNG HOA NƠI CỔNG TRỜI

Cổng trời Quản Bạ chiều hôm
Ngắm nhìn thiên cảnh trong lòng bâng khuâng
Nơi đây đồi núi điệp trùng
Đường lên uốn lượn như rồng đang bay
Thông reo trên đỉnh vờn mây
Tưởng như có thể với tay đụng trời

Bông hoa nở chốn núi đồi
Người đi muốn hái tặng người thân yêu
Hoa kia muốn tỏ bao điều
Nhưng rồi e lệ nép vào sắc hương
Hoa vừa muốn gửi tình riêng
Là quà chung của thiên nhiên đất này

Đến đây như được men say
Giữa nơi trời – đất ngất ngây, Cổng trời.
Quản Bạ, Hà Giang, 5-2011

CAO NGUYÊN ĐÁ ĐỒNG VĂN

Trập trùng núi đá cao nguyên
Tạo nên cảnh sắc thiên nhiên trên ngàn
Hành tinh xếp đặt bao năm
Thành công viên đá Đồng Văn bây giờ
Con người vẫn mãi bất ngờ
Đá luôn tĩnh lặng mong chờ hồn thơ.
Đồng Văn, Hà Giang, 5-2011

PHÚT DỪNG CHÂN BÊN ĐƯỜNG

Trên chặng đường dài chỉ dừng chân phút chốc
Mèo Vạc đây một thị trấn vùng cao

Em gái Mông ơi! đi chợ đó sao?
Mà em mặc váy xòe duyên dáng
Em gùi hàng gì sao anh thấy nặng?
Có lẽ là chè, bắp, rau rừng…
Lúc chiều qua em hái lượm trên nương
Hay vừa sớm mặt trời còn dưới núi?
Từ bản xa bước chân đi vội
Để kịp theo được với bạn bè
Trước cổng cả dãy hoa ban đỏ
Đón chào em đi chợ vùng cao
Em cũng ngỡ ngàng như mọi người sao?
Hay ngắm hoa ban đã thành quen lệ
Cho anh không chỉ được nghe chuyện kể
Thấy thực đây hương sắc của núi rừng.

Phút dừng chân được ngắm cảnh trên đường
Thỏa mong ước lần đầu qua Mèo Vạc.
Thị trấn Mèo Vạc, Hà Giang, 5-2011

ĐƯỜNG LÊN LŨNG CÚ

Đường lên Lũng Cú biên cương
Bao nhiêu khúc uốn ngàn trùng gian lao
Khi xuống dốc, lúc lên đèo
Lúc bên vực thẳm, khi trèo đỉnh non
Cua thì gấp, cua thì tròn
Hiếm khi có được đoạn bon dài dài

Đường xa thử thách anh tài
Bên đường cảnh sắc thiên thai đón chào
Dưới kia dòng nhỏ, vực sâu
Trên này đồi núi xen vào nương ngô
Cao nguyên đá trải bao giờ?
Mà sao trùng điệp, mà ngơ ngẩn lòng
Thầu dầu nở trắng bên thung
Ruộng nương dân bản bậc thang mỏi chèo
Pơmu xanh mượt gió reo
Mây vờn quanh núi vàng theo ráng chiều…
Đồng Văn, Hà Giang, 5-2011

NHỚ VỀ NAM ĐỊNH

Thành Nam tên gọi thân quen
Nơi đây phát tích Triều Trần năm xưa
Thiên Trường thờ các vị vua
Tháp cao đẹp đến bất ngờ Phổ Minh
Phủ Dầy Thánh Mẫu vinh danh
Bò thui đặc sản mời anh, mời nàng
Một phiên duy nhất trong năm
Cầu may năm mới đến thăm chợ Viềng
Chùa Keo Hành Thiện linh thiêng
Thích Ca Cổ Lễ sơn son thếp vàng
Rừng xanh Xuân Thuỷ ngút ngàn
Sông Hồng lấn biển vườn càng lớn thêm
Thịnh Long bãi biển thiên nhiên
Hoang sơ cảnh đẹp thần tiên đang chờ.
5-2010

SỨ THANH

Mi đã đến sứ Thanh chưa nhỉ?
Quê choa đây biển nhớ rì rào
Mấy o e lệ vẫy chào
Đi mô cũng nhớ ghé vào đây anh
Mần răng mà phải phân vân?
Mùa bơi đang đợi, Sầm Sơn đang chờ
Vô đây anh nhớ Tây Đô
Nhớ dòng Sông Mã điệu hò tình em
Hàm Rồng là chốn thần tiên
Bên tê núi Ngọc, cầu Lèn bên ni
Lam Kinh sứ sở diệu kì
Tĩnh Gia biển hát thầm thì bên anh
Anh mà đến với sứ Thanh
Nem chua, mía ngọt, mát lành dừa, sen
Đến ni rồi chẳng muốn viền
Thanh Hóa, 5-2010

THĂM ĐỀN CỬA ÔNG

Đầu xuân dạo bước thăm đền
Cầu tài, phúc, lộc… khi năm mới về
Xưa Quốc Công trọn lời thề
Nay thiêng phù hộ độ trì muôn dân
Người thập phương, khách xa gần
Dù mưa lạnh vẫn nồng nàn cùng xuân
Hạ Long cảnh sắc Thiên thần
Bao lần thăm vẫn bao lần muốn thăm.
Quảng Ninh,1-2012

MŨI NÉ MỘNG MƠ

Tôi viết những dòng thơ về Mũi Né
Nơi biển xanh, cồn cát trải mượt mà
Bao năm rồi hình ảnh mãi nên thơ
Chị quẩy gánh, nón che đầu, chân đất
Trong nắng sớm bóng đổ dài trên cát

Ngày và đêm sóng mải miết xô bờ
Bãi biển dài cùng đảo nhỏ ngoài xa
Bờ cát trắng mịn màng như vô tận
Đi tắm biển được mơn man nước mặn
Hưởng gió trời bát ngát trùng khơi
Làn da nâu đậm dấu ánh mặt trời
Cùng đùa rỡn trong làn nước mát

Tôi đã đến bao nhiêu vùng non nước
Mà nơi đây vẻ đẹp đến vô cùng
Biển chan hoà với cồn cát mênh mông
Biển và cát nguyên sơ, gần gũi quá
6-2010

BỜ CÁT TÂM TÌNH

Tiếng sóng biển rì rào ca hát
Lời ru êm bờ cát tâm tình
Trăng soi bóng nước lung linh
Đêm thanh tĩnh lặng vô tình ngẩn ngơ
6-2010

THĂM THẠCH LÂM

Một vùng “rừng đá” mênh mông
Khiến cho du khách ngắm không muốn rời

Công viên “Rừng Đá” đây rồi
Cổng vào hoa thắm: lời mời đẹp sao

Tạo hóa xắp đặt khi nào?
Mà sao kỳ lạ, mà sao tài tình

Lỗ tròn vách đá xinh xinh
“Lão Tôn” đã chọn một mình ra oai

Voi kia sao cứ đứng hoài?
Chỉ là tảng đá thả vòi nhởn nhơ

Lầu cao cho khách vào ra
Đứng đây ngắm đá thật là thảnh thơi

“Thạch Lâm” in chữ ngời ngời
“Thiên nhiên di sản” muôn đời ngợi ca

Giữa mùa Lễ hội hát ca
Chung tay nhảy múa chan hòa tình thân

Đoàn du khách Việt đến thăm
Chụp hình kỷ niệm một lần không quên

Trời, mây, đá, nước xe duyên
Tạo nên cảnh đẹp thần tiên cho đời.
Vân Nam, Trung Quốc, 5-2009

THĂM SINGAPORE VÀ MALAYSIA

Bạn đã có một chuyến đi vui vẻ:
Singapore nơi quốc đảo tuyệt vời
Đường phố xanh, sạch, đẹp nhất trần đời
Sư tử trắng ngồi phun dòng nước mát,
Và kia nữa Malaysia biển hát
Rừng dừa xanh bát ngát tận chân trời
Petronax luôn sẵn một lời mời
Được gặp gỡ bao nhiêu người xa lạ
Tiếng đàn quyện trong bài ca biển cả
Cùng cất cao tình khúc Asean
Những cô gái dù che mặt dịu dàng
Lòng mến khách vẫn ngời trong ánh mắt.
Một chuyến đi có thêm bao hiểu biết
Trong mối tình hữu nghị bạn cùng ta.
5-2010

ĐẦU XUÂN KHAI BÚT

Đầu Xuân khai bút mấy lời
Cho Xuân thêm đẹp, cho đời thêm vui
Thả hồn giây phút thảnh thơi
Nhâm nhi thi vị với người tri ân
Cũng là tự vấn lòng mình
Gửi vào ngọn bút duyên tình cùng thơ
Hà Nội, 04-02-2011
(mồng 2 Tết Tân Mão)

XUÂN VÀ THƠ

Tết đến đem vui tới mọi nhà
Đào, mai khoe sắc nở đầy hoa
Xuân về mang lại duyên thơ mới
Tỏa hương thơm ngát tới phương xa.

Ngoài sân ríu rít tiếng chim ca
Nắng đã bừng lên ấm cửa nhà
Sắc, hương hòa quyện trong xuân sớm
Duyên dáng nàng thơ hẹn cùng ta.

2-2010

DUYÊN THƠ

Thơ là lời tâm sự,
Thơ chỉ như câu nói tự nhiên.
Khi vui hay lúc ưu phiền
Làm thơ sẽ được hồn nhiên vui cười
Điểm tô duyên dáng cho đời
Như dòng suối mát, như lời ru êm
Lời hay ý đẹp nên duyên
Thiết tha tình cảm, trọn niềm yêu thương.
Thơ như cuộc sống đời thường
Bén duyên hội ngộ là đường của Thơ
Gặp khi cảm xúc bất ngờ
Nhanh tay chớp lấy thời cơ ngàn vàng
Nàng thơ sẽ thật dịu dàng
Gửi trao duyên thắm của nàng cho ta
Thơ như điệu nhạc lời ca
Vang lên những bản tình ca rộn ràng
Thơ như bức họa thôn trang:
Cánh cò bay liệng, lúa vàng trĩu bông…
Thơ như hương sắc hoa hồng
Đắm say thơ tặng nụ hôn ngọt ngào
Cùng thơ ta kết duyên nào!
1-2010

EM VÀ THƠ

Em là nguồn cảm hứng của thơ anh
Như buồm giăng thêm ngọn gió mát lành
Chắp thêm cánh cho hồn thơ bay bổng.

Em đến thơ anh như trào dâng ngọn sóng,
Trên mọi chặng đường, trong mỗi phút giây,
Những kỉ niệm xưa, hiện tại, tương lai…
Cùng ập đến trong anh giản dị.

Đến thơ anh, em là người tri kỉ,
Duyên dáng, thân quen, ánh mắt dịu hiền,
Nhiều điều chung mà cũng rất riêng.
Thơ cảm nhận riêng, chung hòa quyện,
Những hình ảnh cùng bao câu chuyện
Trong dịu dàng nét bút của nhà thơ.

Em đến với anh chẳng phải tình cờ
Và mãi mãi là nguồn cảm hứng.
Hà Nội, 2-2011

Xem thêm: