Thưởng thức 15 bài thơ tình “anh nhớ em” hay nhất

289

Việt Trí xin gửi tới quý độc giả 15 bài thơ tình “anh nhớ em” với đầy đủ các cung bậc cảm xúc lúc êm đềm, dữ dội, lúc mơ hồ, xa xăm… Nhưng tất cả đều đọng trong tâm trí ta cảm giác gì đó thật nhẹ nhõm. Bởi thơ là tiếng nói của tâm hồn, những bài thơ đã nói thay ta biết bao điều còn ẩn giấu, khiến ta giải tỏa được ít nhiều cảm xúc trong lòng…

Thơ tình anh nhớ em

Đâu đó những lãng quên

Tác giả: Việt Anh

Con ốc bỏ đi từ lâu
Khi tôi áp tai vào
Chiếc vỏ vẫn nghêu ngao bản tình ca ngày đó
Sóng rì rào cưỡi lên ngọn gió
Bờ cát đã nhoà hết dấu chân em

Khi tôi nhìn mặt biển vào đêm
Vẫn lấp lánh như ngày xưa ấy
Triệu vì sao trên trời, triệu vì sao dưới nước
Nào ai nhớ thiếu một vì sao

Khi tôi bước đi dọc rặng phi lao
Chúng vẫn giữ bao năm màu nâu của đất
Nụ hôn ngọt và cái ôm rất chặt
Chẳng giữ lại giùm tôi

Tìm em màu áo tím

Tác giả: Như Châu

thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

Huế chiều nay nắng lắm em ơi!
Sông Hương nhuộm biếc nước da trời
Anh qua bên ấy trường Đồng Khánh
Mong mãi mà em chẳng tới nơi.

Anh ngóng em trong chiếc áo dài,
Dưới vành nón trắng tóc buông vai,
Nụ cười em đến trong màu tím
Xua hết trong anh phút lạc loài.

Chờ mãi mà sao chẳng thấy em?
Nắng kia đã nhạt dưới chân thềm
Lòng anh sao cứ bâng khuâng mãi?
Cho nỗi u hoài thêm cứ thêm!

Áo tím ở đâu, em ở đâu?
Sông Hương lặng lẽ chở thêm sầu!
Đồng Khánh chiều nay sao vắng quá,
Gió động lá vàng rơi phía sau!

Xe đạp và tình ca

Tác giả: ĐCĐ

thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

“quay đều quay đều quay đều
thương hoài những vòng xe …”(*)

Mình yêu nhau giữa cơn bão giá
Thời thị trường tình hiếm như xăng
Thương em lắm lẽ nào cuốc bộ
Hú vía, còn xe đạp sườn ngang.

Em tréo chân ngồi nghiêng công chúa
Trước ghi-đông hoá mặt trời hồng
Ngực anh lãng đãng mùi hoa cỏ
Tựa sát vào em sẽ bâng khuâng

Bạn bè lắm đứa quên rồi phố
Tình yêu tựa gió có bằng không
Anh phước lớn ông trời chiếu cố
Môi em ru bằng giọng chim lừng

Lỡ xẹp lốp, hãy nghe lá hát
Bớt hoài nghi mỗi lúc tuột sên
Xóc ổ gà đừng mau nước mắt
Cho anh hôn sẽ thấy thăng bằng

Chiều lãng mạn thường khi rỗng túi
Nắng thật thà chẳng khẩu trang đâu
Chê nhà hàng mình ngồi quán bụi
Ly chè ngon như mối tình đầu …

Anh tốt số còn răng còn …dép
Còn cô công chúa ngự sườn ngang
Còn một túi thơ, bờ ngực lép
Len giữa dòng đời ngợp khói xăng.

(*) Lời bài hát “Xe đạp ơi!” – Ngọc Lễ

Kể với em!

Tác giả: Nguyễn Kiên Giang

thơ tình buồn, thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

Mấy mươi thế kỷ người đi
Hoang sơ đã bớt, còn gì không vui
Xuyên sơn vạn lý xương vùi
Mới nên một mớ bùi nhùi hôm nay

Trần gian tính tháng, tính ngày
Tính hơn, tính thiệt mới hay dở người
Chỉ là đơn giản: tiếng cười!
Mà đau đứt ruột, mà tươi đọa đày

Mấy mươi thế kỷ người say
Thương yêu sao vẫn chưa đầy nhân sinh
Mỗi sớm mai, mỗi bình minh
Mà ta vẫn nghĩ là mình đấy thôi!

Đêm đêm sao vẫn đổi ngôi
Thường thường anh vẫn hay ngồi nhớ em
Mặc cho mưa gió cũ mềm
Kệ cho thần thánh lèm bèm điếc tai!

Mấy mươi thế kỷ chạy dài
Khùng điên thì tỉnh, hiền tài thì mê…
Mấy mươi thế kỷ người về
Ta gửi em ánh trăng thề làm tin!

Khép một cuộc đi…

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

múc muỗng nắng cuối năm khuấy đầy ly gió
một ngụm nhớ mát lành thấm giọng ban trưa
hoa vông muộn mằn bay xác đỏ
cháy lên bao kỳ vọng cho người

nắng hỏi sao ta mãi mồ côi
bưng tiếng cười thả vào trời vô cảm
ngôn ngữ nào điếc đác trưa nay

qua mùa phiêu du đêm về hiện thực với ngày
cầu vồng trượt chân
gai vông cào rách ngực
em phúc khảo ta
đùa cợt mặt trời

qua những rừng đêm về ban mai trổ ngọn
cuộc bát quái ngũ hành bến đỗ phiêu linh
mộng du chạm vào ta
rực ngày rơm rạ

qua mùa hoàn nhiệm hoa lá xanh rì vết chim trên mắt
gương mặt lãng quên rụng lấp dấu mùa
bầy hoài niệm cựa mình lên tiếng
có bao giờ đẽo gọt được tuổi tên

mượn kỷ niệm khuấy tràn ly nhớ
đổ xuống mùa khép lại một cuộc đi …

Buổi chiều

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

mùa đông hạnh phúc, thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

Buổi chiều về nhập nhằng như gã tiều phu vác bó ngày xuống núi
em yêu
bầu trời đã có một trăng tâm tư đêm nay ru ngàn sao êm ngủ
cánh đồng đã có muôn trùng dế giun hò hẹn nhau trong bài hoang ca của gió
dòng sông còn có lớn ròng vắt cạn đêm
chỉ có đất xanh mọc nỗi buồn lên cỏ

Buổi chiều làm rách khuôn ngực anh
em yêu
anh/ gã tiều phu/ không giải cứu công chúa bằng nụ hôn
chỉ mong ngược buổi chiều
ban mai thức giấc thơm tóc xanh em thiếu nữ

Buổi chiều
ngược đường tim
vết gió
mây còn có thể kéo khói che quầng thâm khuôn trăng
sao anh không thể xóa quầng thâm thời gian trên má em?

Biển và em

Tác giả: Nguyễn Tuyết Hạnh

lo lắng bất an, thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

Em ngồi ngắm biển xanh
Anh ước thành con sóng
Em một mình lẻ bóng
Anh ước thành chiếc ô

Trên ngọn sóng nhấp nhô
Anh ước thành thuyền nhỏ
Có em yêu trên đó
Ta giong thuyền ra khơi

Bao bến bờ xa xôi
Anh vẫn về bến cũ
Gió ru hàng dương ngủ
Anh nhẹ nhàng ru em

Khúc tình ca êm đềm.
Biển xanh và cát trắng
Chiều êm ngày biển lặng
Anh ước ngồi bên em!

Lối xưa

Tác giả: Văn Thành Lê

quên, hôn nhân, thơ tình "anh nhớ em" hay nhất
Minh họa: Blog radio

Vô tình bước lạc lối xưa
Nghe hồn chếnh choáng như vừa giêng hai
Tôi, em và giấc mơ dài
Còn gì? Khúc hát đi ngoài hư vô.

Bài thơ tình cũ nơi mô
Giờ đây còn chắc cũng khô khốc ngày
Em cười tôi tỉnh thành say
Hai vòng ôm vẫn chưa đầy yêu thương.

Nhớ nhung ướp đẫm cung đường
Để tôi dẫm phải dậy hương tháng ngày
Lặn tìm trong gió heo may
Nghe buôn buốt nhớ ánh mày chông chiêng.

Xưa ơi sấp ngửa chao nghiêng
Rơi cong vành nón về riêng lối nào
Sao giờ tôi với nôn nao
Vô tình lại bước lạc vào lối xưa.

Mùa mới

Tác giả: Phong Linh

Nhẹ dạ, cả tin, thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

Em à
Tháng mười một vừa rớt xuống lòng bàn tay
Anh giật mình như đứa trẻ con phải bỏng
Thời gian đã căng buồm giữa sóng
Sao nỗi buồn không chịu ra khơi?

Ai đó nói rằng “cô ấy khác rồi”
Họ gọi em bằng một danh từ khác
Jessica?
Jannesa?
Chẳng biết nữa
Em xếp tiếng mẹ đẻ vào chiếc hộp vuông vắn
Hai tiếng “thương anh” từ đó im bặt
Chỉ nụ cười và những giọt nước mắt
Vẫn không chút ưu tư…

Mùa đông bên anh gió bấc mưa mù
Nơi có em mây hồng nắng ấm
Em à…
Melbourne có thương em không?
Có cùng em nghe tình ca mỗi tối
Và đặt lên môi em những chiếc hôn vội
trước bình minh?

Thành phố ấy không có dấu chân chúng mình
Không có em dỗi hời nói anh mặc thêm áo
Không có anh mặc mưa và dông bão
Thức trắng đêm dài những lúc em đau…

Thành phố không có chúng mình nên chẳng lạc mất nhau

Biết đâu

Tác giả: Phong Linh

thơ tình "anh nhớ em" hay nhất

Em trở về
Một ngày phố xá vắng tênh
Đàn mây xám trên đầu xô rất nhẹ
Vậy mà đám lá vàng bị gió xới tung
Và rơi…

Em kể về những ngày lạc nhau giữa phố người
Em đã đi qua nhiều mùa
Yêu nhiều người
Có nhiều thứ
Nhưng chưa bao giờ ngừng nhớ về tôi

Đám lá vàng vẫn bị gió xới tung
Nước mắt em bay xuôi chiều chiếc khăn quàng cổ
Có lẽ vì áo choàng không đủ ấm
Chiếc nhẫn lấp lánh ngón áp út run run…

Tôi bối rối
Khe khẽ hát “bài không tên trở lại”
Rồi đặt môi mình lên nước mắt người con gái
Nhưng không gian vẫn toàn tiếng khóc
Người đặt lên mộ gã hành khất nhành hoa trắng…

Gió đã tắt từ bao giờ nhưng những chiếc lá
vẫn rơi…

Những bậc thềm

Tác giả: Đinh Hiếu Minh

Những cơn mưa
Ảnh minh họa: 4usky.com

Anh đã mang trong mình quá nhiều mùa đông
để nông nỗi không biết đến mùa xuân ở bậc thềm thứ nhất,
nơi em đã đợi anh,
khi anh như một cơn gió buồn bã,
chỉ thổi qua những hàng cây trong đêm, và nằm nhung nhớ,
anh hát bài ca về mùa đông,
ở bậc thềm thứ hai,
anh nhận ra chiếc khăn màu mận tím,
em đan chằng chịt những nhớ thương,
có một chiếc lá vừa rơi, hoà vào buổi chiều,
anh xa dần bằng ánh nắng cuối ngày, quên đi chiếc khăn, bậc thềm thứ hai chỉ còn một chiếc lá và mùa đông sắp cạn,
anh đi về với vệt nắng héo hon
không còn đợi đến ngày mùa đông tan đi, không ai đón đợi
bất chợt
ở bậc thêm thứ ba,
em vẫn đợi chờ
và mùa xuân.

Thành phố mùa đông…

Tác giả: Hữu Nam

Ảnh: autopress.vn

Em như con thác- trút xuống thế gian bao tiếng hờn
Lòng người tê dại
Sương phủ mờ thành phố
Anh đứng nhìn em – đỉnh Labiang dần xa ngàn dặm
Chẳng thấy em đâu.

Chiều tà
Một cơn mưa lõa thể
Mặt trời ngụp lặn sau ngọn núi phía chân trời
Khóc – cánh hoa tàn nhanh
Em mắng rủa mùa đông
Mùa xuân chết lặng không bến bờ mong nhớ.

Rừng thông lặng lẽ – em khẽ cười bên bếp lửa
Trong túp lều còn một thiên sứ mùa đông
Vội vã
Ta ôm em cùng tiếng nấc
Nâng niu tình ái đêm về
Ngọn lửa cháy – thành phố ấm lên…

Như vẫn có mùa thu

Tác giả: Huệ Nguyễn

Tặng: Hạnh Ngân

Tháng 8

không có mùa thu cao nguyên
ta mường tượng ngọn heo may làm nũng bên bậu cửa
mang từ em chút nhớ
xõa tóc che ngang mùa yêu mê say!
giấu vào ngày
se se giọt mắt
ta lăn trong/ làn hương em
lấm láp điều bí mật
chảy tràn môi son lời tình tự
ngã vào thơ

không có mùa thu cao nguyên
ai khơi cho trời trong vắt?
cánh chuồn ru hạt nắng
hanh hao lời ban sơ
“chiếc lá tuổi mình đính hạt cườm hy vọng”
neo vào số phận

ta vẫn bơi trong nhau
khăn gió quàng lên nỗi nhớ
ấm vòng tay Thu
nghiêng ngả
chiếc khóa môi ngọt chiều!

em kề bên chứ xa đâu
cầm thu ta thả vào nhau tiếng đời!

Đêm giáng sinh

Tác giả: Cao Vĩ Nhánh

Giáng sinh đáng nhớ
Hình minh họa: Pinterest

Giữa lao xao phố xá
Có mấy người như anh
Trong đêm đông lạnh giá
Một mình đi loanh quanh.

Quán bên sông đầy gió
Ai hẹn đâu mà chờ
Thoáng qua màu áo biếc
Anh nhớ em vô bờ.

Chuông giáo đường chầm chậm
Rót từng giọt vào đêm
Trái tim chừng trở gió
Đêm thánh xưa êm đềm.

Tình đã thành tình cũ
Em ngày xưa đã xưa
Xa đôi bờ tóc rối
Thoảng thời gian sương mù.

Có chút nắng vừa rơi em ạ

Tác giả: Tâm Nhiên

Gió cát

Có chút nắng vừa rơi em ạ
Trước hiên nhà mùa đông lãng đãng trôi
Bức tường loang ánh mắt rối bời
Rêu phủ úa bởi một người không về nữa

Căn gác nhỏ cái gì cũng nhỏ
Anh thả từng kỷ niệm cất vào chai
Kỷ niệm lăn khô khốc loang dài
Cứa vào tim đau cả từng nhịp đập

Phố của em, những dòng người tất bật
Tiếng ầm ì lẫn trong tiếng hỏi thăm
Muốn kể em nghe, mọi người vẫn ân cần…
Cuối cuộc gọi tiếng thở dài buông tút… tút…

Có những khi em rưng rưng bật khóc
Em rất buồn, giận lắm bởi người ta
Anh lặng thinh, mưa ướt sũng hiên nhà
Biết dỗ làm sao, hai trái tim lạc bước

Phố huyện mình vẫn vẹn nguyên như trước
Con đường bé và cái gì cũng bé
Tiếng mở cửa mỗi sớm mai cũng cọt kẹt chạm vào nhau khe khẽ
Em không về nữa thật rồi… nhớ không hả, phố ơi…

Xem thêm: