Tên vệ sĩ khéo léo “ngụy biện” đến Sở Khoảng Tương Vương hung ác cũng không thể làm gì

61

Sở Khoảng Tương Vương là một quan vương dâm loạn, không màng đến chuyện triều chính, tin dùng những quần thần gièm pha xu nịnh, hại chết trung thần Khuất Nguyên cũng chính là ông ta.

Sở khoảng tương vương dâm loạn
Ảnh minh họa: jimuwu520.com

Khoảng Tương Vương thường nghĩ: Cả đời này ta sống không uổng, muốn làm gì thì có thể làm cái đó, muốn cái gì thì có thể có được cái đó, thân làm quân vương, thật là sung sướng, những ngày này có thể kéo dài mãi mãi thì tốt biết bao!

Theo năm tháng tuổi ngày một già, Khoảng Tương Vương cũng càng ngày càng sợ chết, ông ta cho rất nhiều quân lính, đi khắp nơi tìm thuốc tiên, và dán cáo thị khắp thiên hạ công bố: “Nếu ai có thể dâng lên thuốc trường sinh bất tử, sẽ trọng thưởng!”.

Nhưng cuối cùng thuốc trường sinh cũng không tìm được, thời gian đã qua rất lâu, mọi nỗ lực của Khoảng Tương Vương đều không có kết quả.

Một hôm, Khoảng Tương Vương đang hoan lạc ở sau tẩm cung, quan truyền lệnh vào bẩm báo rằng: Có người ở ngoài cung tự xưng muốn dâng thuốc trường sinh bất tử cho Đại vương.

Khoảng Tương Vương vừa nghe thấy đã rất vui mừng, hạ lệnh cho quan truyền lệnh nhanh nhanh đem thuốc vào để xem.

Khi quan truyền lệnh lấy thuốc vào cung, có một tên Trung xạ vệ sĩ hỏi rằng: “Thuốc này có thể ăn không?”

Quan truyền lệnh trả lời rằng: “Có thể”.

Trung xạ vệ sĩ dằng lấy thuốc ăn ngay.

Quan truyền lệnh báo cáo với Khoảng Tương Vương, Khoảng Tương Vương nổi trận lôi đình, lệnh cho bắt tên Trung xạ vệ sĩ vào, xem anh ta là người như thế nào, có phải là anh ta ăn gan hùm, gan báo rồi không.

Tên trung xạ vệ sĩ được đưa vào, dáng vẻ của anh ta giống như người không có chuyện gì,  vẻ mặt biểu hiện vô cùng bình tĩnh.

Cấm vệ quân
Ảnh minh họa: Webo.cn

Khoảng Tương Vương đập bàn quát lớn: “Hỗn láo! Sao ngươi dám ăn thuốc trường sinh bất tử của ta? Lập tức lăng trì ngươi!”.

Trung xạ vệ sĩ cười nhạt, bình tĩnh nói rằng: “Đại vương lăng trì tôi, sau này nhất định sẽ hối hận”.

“Tại sao?”. Khoảng Tương Vương bị sự bình tĩnh của anh ta khống chế.

“Ít nhất có hai nguyên nhân. Thứ nhất, thần đã hỏi quan truyền lệnh thuốc này có thể ăn không? Anh ta nói có thể, thần mới dám ăn. Cho nên, nếu như người có tội thì tội là ở quan truyền lệnh, chứ không phải là thần. Đại vương lăng trì thần mọi người sẽ nói Đại vương không chấp hành đúng pháp luật, giết oan người vô tội”.

“Tài giảo biện. Vậy thì nguyên nhân thứ hai thì sao?” – Khẩu khí của Khoảng Tương Vương đã mềm xuống một chút.

“Nguyên nhân thứ hai” – Trung xạ vệ sĩ tiếp tục nói – “Nếu như thuốc trường sinh của người kia dâng cho ngài đúng là thuốc thật, thần ăn rồi nhất định sẽ không chết, Đại vương sao có thể lăng trì thần, nếu Đại vương có thể lăng trì thần thì điều đó chứng minh rằng, đó không phải là thuốc trường sinh thật, như vậy người dâng thuốc đã lừa Đại vương; cho nên thuốc thần ăn không phải là thuốc thật, như vậy thần không có tội. Đại vương sao có thể giết một hạ thần đã chứng minh rõ người khác lừa Đại vương? Cho nên chi bằng thả thần ra!”

Sự giận dữ của Khoảng Tương Vương dần dần đã giảm xuống, ông ta nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy lời nói của tên Trung xạ vệ sĩ thật có lý, đành phải thả anh ta.

Hàn Phi Tử, Thế Tương Biên

Phân tích: 

Tên trung xạ vệ sĩ đã khéo léo vận dụng nguyên lý lôgic học, đầu tiên anh ta vận dụng câu nói có nhiều ý nghĩa: “Thuốc này có thể ăn được không?” Cũng có ý: thuốc này người có thể ăn được không? Lại có thể biểu thị: Thuốc này tôi có thể ăn không? Lý giải của quan truyền lệnh chỉ là ý thứ nhất. Hàm ý của tên thuốc trường sinh khiến cho Khoảng Tương Vương không thể giết anh ta. Nếu như thuốc trường sinh là thật, anh ta đã ăn rồi thì vua không thể giết anh ta được; còn như thuốc trường sinh là giả thì vua cũng không thể giết anh ta. Cuối cùng lập luận như thế nào thì Khoảng Tương Vương cũng không thể giết anh ta. Thứ logic duy lý này cũng chính là thứ không có cách gì công kích. Tuy rằng Khoảng Tương Vương nhìn ra sự ngụy biện của anh ta nhưng cũng không có cách nào khác.

Nếu như Trung xạ vệ sĩ biết khéo léo lấy phương thức này khuyên can Khoảng Tương Vương, nói với ông ta rằng thực sự không tồn tại thứ thuốc trường sinh bất tử, mà nên toàn tâm toàn ý vào việc cai trị quốc gia, vậy thì trung xạ vệ sĩ mới là một trung thần hiếm có.

Xem thêm: