Tác hại của điện thoại: Nguyên nhân dẫn đến chứng tự kỷ của trẻ

0
58
Điện thoại là một trong những nguyên nhân dẫn đến trẻ bị tự kỷ (ảnh: baomoi.com)

Ngày nay, mỗi bậc cha mẹ đều rất xem trọng việc giáo dục con cái. Sau khi tan làm trở về nhà, cô nhận được điện thoại từ giáo viên chủ nhiệm của con gái, nói rằng hành động của bé hôm nay rất kỳ lạ, ở lớp, cô giáo hỏi gì cũng không nói, hỏi nguyên nhân tại sao, cô bé cũng im lặng không trả lời.

Cô không biết nguyên nhân tại sao, thường ngày thấy con rất lễ phép, hôm nay bé lại thế, cô chỉ biết hướng đến cô giáo nói lời xin lỗi và chia sẻ rằng cô sẽ ngồi nói chuyện cùng con. Nhưng chuyện xảy ra sau đó khiến cô vô cùng xúc động.

Điện thoại mới là bảo bối của cha mẹ phải không?

Cha mẹ, điện thoại

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện cùng giáo viên chủ nhiệm của con, cô liền quay sang hỏi: “Lời thầy giáo có quan trọng không? Con có hiểu lầm gì không? Mẹ biết con không phải là đứa không lễ phép.” Bé nghe xong, nhìn mẹ mà không nói lời nào. Đối diện với tình huống này, cô giận giữ nói: “Mẹ chỉ cần một lời giải thích, cũng không trách con. Con hãy suy nghĩ đi.”

Trong cả bữa cơm chiều, con gái nhất định không nói chuyện, ăn xong cơm vẫn giữ nguyên thái độ, không thay đổi. Sau đó, bé trực tiếp chạy đến trước tivi xem hoạt hình. Cô kiên nhẫn ngồi cạnh con cho đến khi bộ phim hoạt hình kết thúc, rồi mới mở lời: “Con không thể tâm sự cùng với mẹ sao?” Bé trả lời một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn hướng về tivi.

“Hôm nay, tại sao con không thèm nhìn cô giáo? Là tâm tình không tốt hả con?” Cô hỏi con với giọng điệu nhẹ nhàng không kiểu ‘lên lớp’.

“Vâng!” Con gái trả lời lấy lệ và mắt vẫn hướng về màn hình tivi.

Thời điểm cầm điện thoại, cha mẹ đều xem nhẹ con cái

tác hại của điện thoại

Khi bị con mình xem nhẹ, người mẹ vừa bực vừa thương. Ngẫm lại, từ trước tới giờ, cô luôn coi trọng việc dạy bảo con cái, luôn cố gắng hết mức làm bạn cùng chúng. Con của cô từng có lúc rất vui vẻ kể cho mẹ về việc các bạn trong lớp rất hâm mộ bé vì có người mẹ tốt như thế. Nhưng giờ con bé lại thay đổi hoàn toàn ngược lại. Giờ con không muốn tâm sự cùng cô, không nói lý do và hoàn toàn không để ý đến mẹ. Cô tự hỏi chính mình, chẳng lẽ hàng ngày cô hiền từ với con và giờ đã bị mất đi uy nghiêm của bậc cha mẹ với con trẻ rồi sao?

Không buông được điện thoại khi đang lướt web

tác hại của điện thoại

Nghĩ tới đây, cô đứng bật dậy và giật lấy cái điều khiển từ tay của con, bất ngờ tắt tivi. Cô đứng nhìn con gái một cách giận giữ và quát lớn: “Cái gì mới quan trọng với con!”

Con gái hiếm thấy mẹ giận giữ như vậy, ánh mắt em hiện lên nét hoảng sợ cùng bi thương. Người mẹ vô cùng đau đớn nhưng không quên mục đích của mình, cô nói một cách rất lạnh lùng: “Lập tức trở về phòng! Suy nghĩ thật kỹ xem, con muốn làm gì!” Bé từ từ đứng dậy đi về phòng với dáng vẻ rất đáng thương. Cô biết lần này mình đã thất bại trong việc tìm hiểu tâm tư của con bé rồi. Ngay sau đó, cha của bé đi tới và nói: “Bình tĩnh một chút! Em hiểu con rồi đấy, nó rất nghe lời và tin tưởng em.”

Cha mẹ cho rằng như thế là làm bạn

tác hại của điện thoại

Nghe chồng nói xong… cô bắt đầu suy nghĩ, nhất định có nguyên nhân sau sự việc này. Cô viết lên một tờ giấy với dòng chữ: “Bảo bối của mẹ, con không để ý đến mẹ khiến mẹ rất đau lòng! Lúc nãy có nổi giận với con, mẹ thực sự xin lỗi! Hi vọng con tha thứ cho mẹ.” Cô gõ cửa phòng con rồi theo khe cửa đưa cho con tờ giấy này. 2 phút sau, con gái cô mở cửa ra với đôi mắt ngấn lệ. Bé lao tới ôm mẹ và khóc nức nở, rồi nói với mẹ hiện tượng bất thường xảy ra ngày hôm nay. Bởi vì con muốn làm thí nghiệm, ai nói gì cũng không để ý.

Người mẹ làm vẻ khó hiểu hỏi: “Tại sao con lại làm thí nghiệm này?” Em nhìn mẹ rồi hỏi: “Mẹ à! Lúc con không để ý đến mẹ, có phải mẹ rất không vui không?” Cô gật đầu, bé lại nói tiếp: “Lúc mẹ nói chuyện, con chăm chú xem tivi, có phải mẹ cũng rất không vui?” Cô lại gật đầu tiếp: “Đúng thế, mẹ cảm giác rất khó chịu.”

Nhưng khi cha mẹ chơi điện thoại, con rất cô đơn

tác hại của điện thoại

Cô bé nói với mẹ bằng giọng rất nhỏ nhẹ: “Con cũng thường xuyên không vui! Mẹ luôn tăng ca nên không có thời gian chơi với con.” cô thở dài: “Gần đây mẹ bận quá, nhưng cuối tuần mẹ vẫn đưa con đi chơi mà.” Bé tỏ vẻ ủy khuất lắc đầu: “Mẹ không chơi với con! Lúc con chơi thang trượt, chơi nhảy dây, mẹ đều ở một chỗ chơi với điện thoại!”

Nghe con nói xong, người mẹ nghẹn lời. Cô cúi đầu nhớ lại khoảng thời gian ra ngoài chơi cùng con, vì cảm thấy nhàm chán nên đã lấy điện thoại ra để lướt web. Cô nhớ, khi còn bé, chính mình đưa con đi chơi, thời thời khắc khắc đều hướng ánh mắt đến con. Mỗi khi bé chơi với bạn vô cùng vui vẻ, em lại chạy đến bên mẹ và cười rất ngây thơ, mình thì cười cười rồi gật đầu với con, rồi bé lại quay lại chơi tiếp. Theo thời gian, con trẻ dần lớn lên và cô lại dần dần không để ý đến những việc nhỏ nhặt này. Cô cho rằng con mình đã không cần phải chú ý quan sát nữa, không nghĩ tới việc này lại làm tổn thương con trẻ đến thế.

Cô bỗng nhiên hiểu ra nguyên nhân tất cả những hành vi của con ngày hôm nay: “Hôm nay con làm thí nghiệm này, là muốn cho mẹ thấy cảm giác thường bị xem nhẹ phải không?” Bé nhẹ nhàng gật đầu. Cô không nhịn được cười, nhìn con rồi nói một cách chân thành: “Toàn chơi điện thoại là mẹ không đúng. Con có thể nghĩ ra phương pháp như vậy cho thấy rằng con rất có chủ kiến, nhưng sau này có vấn đề nhất định phải tâm sự với mẹ, không chọn dùng phương pháp cực đoan như vậy nữa nhé?”

Con gái gật gật đầu rồi nói: “Ngày mai con sẽ xin lỗi cô giáo ạ!”

Người mẹ rất vui, cô âm thầm quyết định, từ giờ đi chơi cùng con, nhất định phải tắt điện thoại, không để vì điện thoại mà khiến con cảm thấy đau lòng. Đã làm bạn cùng con, nghĩa là đem con đặt ở trong lòng chứ không phải cứ mải chơi điện thoại còn mặc kê con chơi đùa một mình bên cạnh. Chúng ta nghĩ rằng làm bạn cùng con sẽ làm trễ nải thời gian của bản thân, nhưng làm vậy lại chính là làm trễ nải cuộc sống của con trẻ. Một người thành đạt có 20 % là vì tự thân cố gắng mỗi ngày, còn 80% quyết định bởi cha mẹ dạy bảo. Cũng có câu, lời dạy của cha có sức ảnh hưởng 50 lần so với mẹ. Người mẹ có thể khiến con trẻ thành người độc lập, nhưng cha có thể ảnh hưởng cánh nhìn cả đời của con, quan hệ đến hình thành nhân cách của trẻ.

Cha mẹ đều quá bận

Trong sự giáo dục của gia đình, người mẹ và người cha có vai trò vô cùng trọng yếu. Nếu như con cái và mẹ sống hòa thuận thì hôn nhân trong tương lai sẽ hạnh phúc hơn, nếu có thể hài hòa cùng với cha, nó sẽ lên hệ đến thành tựu của con sau này. Mỗi ngày, bậc cha mẹ nên giành 15 phút, gạt bỏ hết tất cả, chuyên tâm chơi cùng con. Ôm con vào lòng và lắng nghe chúng nói chuyện, không mắng; phê bình hay xem thường và đánh đập con trẻ. Đơn thuần chỉ nghe con nói, có thể đặt câu hỏi, ôm con một chút hoặc sờ sờ đầu con, vỗ vỗ vai khiến cho con trẻ cảm thấy hạnh phúc hơn. Ánh mắt nhìn con trong quá trình làm bạn cũng rất quan trọng. Cha mẹ phải toàn tâm với con thì mới giúp chúng phát triển tình thần khỏe mạnh được.

Thậm chí không có thời gian để mắt đến con

Mỗi người đều từ nhỏ mà lớn lên, trong quá trình đó đã không ngừng học hỏi tìm tòi, vì vậy khi chúng còn nhỏ, bậc cha mẹ càng cần phải dạy chúng cẩn thận. Cơ hội phát triển của con trẻ chỉ có một lần, đừng để vì mình vô tâm mà tạo thành điều đáng tiếc. Điện thoại sẽ không bao giờ rời bỏ người, nhưng thời gian của con trẻ trôi qua không thể lấy lại được. Nếu như cha mẹ cứ chú tâm vào điện thoại, đứa tre lớn lên sẽ dần dần cảm thấy cô độc và tạo ra một khoảng cách, chúng không còn quấn quýt cha mẹ nữa, không làm nũng cha mẹ, không muốn nói chuyện cùng. Đến lúc này, cha mẹ mới buông điện thoại di động xuống để làm bạn cùng con thì đã quá muộn.

Xem nhẹ con trẻ còn ảnh hưởng đến chúng ghê gớm hơn

Điện thoại quả có mang đến cho cuộc sống nhiều tiện lợi. Nhưng khi ở bên con, nên rời xa nó và dụng tâm quan tâm đến con trẻ, quý trọng khoảng thời gian làm bạn cùng con. Con trẻ rất cần cha mẹ, không phải ngồi cùng một chỗ mà dùng tâm để trò chuyện.

San San, Dkn.tv

Xem thêm:

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây