Số mệnh của con người có phải đã được định sẵn từ trước?: Thương Lộ

0
25

Thương Lộ (1414~1486), đứng đầu các quan giúp đỡ hai bên Hoàng Đế thời Đại Minh, tự là Hoằng Tái, hiệu Tố Am, người huyện Thuần An tỉnh Chiết Giang. Trong gần 300 năm của Đại Minh, Thương Lộ là người thứ hai đạt “Tam Nguyên Cập Đệ” (ba cuộc thi đều đỗ đầu) (giải nguyên, hội nguyên, trạng nguyên). Người thứ nhất là Hoàng Quang, bị Chu Lệ xóa tên. Cho nên nói rằng Thương Lộ là “tam nguyên cập đệ” duy nhất của Đại Minh, làm quan thời Anh Tông, Đại Tông, Hiến Tông, ba triều, đã làm binh bộ thượng thư, hộ bộ thượng thư, Thái Tử thiếu bảo, Cẩn Thân điện đại học sĩ.

Thương Lộ
Ảnh minh họa: Dkn.tv

Gia tộc của Thương Lộ, vốn là thế gia vọng tộc ở vùng Thuần An, nhưng đến đời ông nội của ông thì triệt để suy tàn, đến nỗi ông nội ông chỉ có thể nhờ vào đốn củi săn bắt mà sống, ba bữa cơm đều trở thành vấn đề. Một thời gian rất lâu, ông chỉ có thể ở trong núi sâu, làm một cái lều dựa vào tảng đá lớn mà nương náu.

Ông nội Thương Lộ có con trai gọi là Thương Lâm, là một quan nhỏ ở phủ Nghiêm Châu (nay là huyện Kiến Đức tỉnh Chiết Giang). Có một ngày, thái thú Nghiêm Châu nửa đêm nghe thấy một hồi diễn tấu âm nhạc vô cùng mỹ diệu, giống như từ trên không trung truyền xuống trong nội viện của nha phủ nơi đám quan lại trú ngụ.

Sáng sớm hôm sau, thái thú triệu tập đám tiểu quan lại, hỏi bọn họ đêm qua ai uống rượu mua vui, nhưng đám quan lại đều nói không có; lại hỏi có tình huống dị thường nào không? Có người trả lời, chỉ có nhà của Thương Lâm có chút biến đổi, đêm qua đã sinh được một cậu con trai.

Thái thú rất tin đạo trời, nghĩ rằng tiếng nhạc mỹ diệu là do đứa trẻ nhà họ Thương được sinh ra, đứa nhỏ này tương lai nhất định không thể coi thường. Thái thú biết nhà họ Thương đang khốn cùng, liền xuất tiền từ trong bổng lộc của mình ra nuôi đứa trẻ này, đứa trẻ này chính là Thương Lộ.

Thương Lộ quả nhiên rất thông minh, sau khi lớn lên thì nổi danh cùng Diêu Quỳ (xuất thân tiến sĩ, làm quan đến lễ bộ thượng thư, thái tử thiếu bảo, hiệu là Văn Mẫn) người huyện Đồng Lư.

Mùa thu năm Ất Mão (1435) của Tuyên Đức, Thương Lộ đi đường thủy đến tỉnh thành tham gia thi Hương, gặp gỡ Diêu Quỳ khi đang đi thuyền đến Phú Dương (nay là huyện Phú Dương tỉnh Chiết Giang). Hai người kết bạn cùng đi, ban đêm Thương Lộ mộng thấy có vị thần hô “Giải Nguyên”, nên tiến lên nghe ngóng xem giải nguyên là ai.

Vị thần đưa mảnh thẻ tre cho ông xem, trên có viết hai chữ “Diêu Quỳ”. Ông hỏi công danh của ông thì thế nào, vị thần kia trải phiến thẻ tre dài ra, lúc này hiện ra tên của ông ở đầu. Quả nhiên, Thương Lộ trúng cử ở đầu bảng. Đến khoa tiếp theo, tức buổi trưa Chính Thống (1438), Diêu Quỳ cũng thật sự trúng Giải Nguyên.

Cuốn sách này ghi lại thái thú Nghiêm Châu, tin vào đạo trời, nghĩ rằng âm nhạc trên không trung đến vì nhà họ Thương sinh ra con trẻ, thấy đứa trẻ là từ trời xuống, tất có lai lịch, không giống người thường; tư tưởng thiên nhân hợp nhất này, tại thời cổ đại nơi nào cũng có, bởi vì đấy là một trong những nội hàm của văn hóa thần truyền của dân tộc Trung Hoa.

Tác giả: Thái Nguyên, Dajiyuan | Dịch giả: Nhóm biên tập Việt Nguyên

Xem thêm: