Chuyện cổ Phật gia: Sự từ bi của một vị hòa thượng

240

Một tên trộm lẻn vào ngôi chùa, sục sạo hồi lâu vẫn chưa tìm thấy gì đáng giá. Vị hòa thượng lúc bấy giờ mới vừa tụng kinh xong, Ngài từ lâu đã biết nhà chùa có trộm, thản nhiên gọi:

– Này anh, trong ngăn kéo đằng kia có một tay nải.

Tên trộm giật bắn mình, nhưng cũng làm theo lời vị hòa thượng, quả nhiên tìm thấy tay nải. Anh ta hí hửng định bỏ đi, thì hòa thượng gọi lại:

– Này anh, không cảm ơn tôi mà cứ thế bỏ đi à?

Tên trộm ngỡ ngàng, quay lại nói: “Cảm ơn!” rồi ung dung quảy tay nải bước đi.

Vài hôm sau, quan phủ cho người đến nhà chùa, lôi xềnh xệch tên trộm tới, cùng với tay nải, và hỏi vị hòa thượng: “Có phải cách đây mấy hôm, kẻ này đã ăn cắp tay nải của Ngài không?”

Vị hòa thượng điềm nhiên đáp:

– Không. Là tôi cho anh ta, anh ta còn lịch sự cảm ơn tôi kia mà.

Người của quan phủ thấy vậy, không thể khép tội tên trộm được nữa.

Lúc bấy giờ, tên trộm mắt rưng rưng, quỳ xuống dập đầu trước vị hòa thượng và nói:

Sư Phụ! Con xin thề từ nay sẽ cải tà quy chính, không bao giờ đi ăn trộm nữa.

Mã Lương

>> Xem thêm: Phật tổ và người ăn xin: Làm sao để thoát kiếp ăn xin.