Câu chuyện cảm động diệu kỳ của cặp song sinh Judith và Joyce Scott

0
38
Cặp song sinh
Trong ảnh: Cặp song sinh Judith (bên phải) và Joyce Scott lúc sơ sinh. Ảnh do Joyce Scott cung cấp..

Đây là câu chuyện với các tình tiết như trong một bộ phim được giải Oscar: một thời thơ ấu tuyệt vời, chia rẽ đau thương, đoàn tụ tràn nước mắt, tiếp theo là thành công vang dội và dấu ấn nghệ thuật. Đặc biệt, đó là câu chuyện của hai chị em yêu thương nhau hết mực và cùng nhau vượt qua mọi thử thách.

Cặp song sinh
Trong ảnh: Cặp song sinh Judith (bên phải) và Joyce Scott lúc sơ sinh. Ảnh do Joyce Scott cung cấp.

Joyce và Judith được sinh ra tại Cincinnati vào năm 1943. Judith có triệu chứng bệnh Down còn Joyce thì không. Hai chị em rất yêu thương và hy sinh vì nhau.

Trong 7 năm đầu đời, hai chị em đã chơi với nhau ngày ngày trên hố cát mà bố mẹ đã làm dành riêng cho họ. Và đêm đêm họ ngủ trên cùng một chiếc giường.

Nhưng cha mẹ họ bất lực và lo lắng. Họ không biết cách nào để nói chuyện với Judith. Ngoài triệu chứng Down, Judith còn không biết nói và điếc bẩm sinh.  Giới y họ lúc đó hiểu biết rất hạn chế về trẻ em có hội chứng Down nên đã khuyên gia đình cho Judith vào cơ sở chăm sóc đặc biệt cho trẻ thiểu năng. Cha mẹ họ đã bỏ cuộc.Năm lên 7, Judith được đưa vào cơ sở chăm sóc đặc biệt. Bà đã ở đó 25 năm.

Trong suốt những năm tháng đó, Joyce lớn lên nhưng không thể nào quên được ký ức về người chị.

Năm 25 tuổi, Joyce tốt nghiệp đại học và chuyển đến sống tại California. Joyce làm công việc của một y tá chuyên chăm sóc trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Joyce làm quen với người mẹ của một bệnh nhân, sau đó tham gia lớp học thiền 6 ngày của bà. Vào ngày thứ 5, Joyce nghe thấy lời của Thượng đế.

“Tôi có một cảm giác như đang được ở bên Judy và chúng tôi được được gắn bó chặt chẽ với nhau. Lúc đó như có một ai đó bật bóng đèn lên trong một căn phòng tối. Ý nghĩ của tôi lúc đó rất rõ ràng: ‘Tại sao Judy lại phải ở trong cơ sở chăm sóc đặc biệt cách đây 3.200 cây số trong khi đó chị hoàn toàn có thể ở đây với mình?” Joyce đã trả lời một phóng viên như vậy vào năm ngoái.

Và cũng từ đó, cuộc sống của Joyce đã hoàn toàn thay đổi. Bà quyết định nhận chăm sóc chị gái của mình và đưa chị về ở cùng tại California. Hai chị em lại được đoàn tụ thêm một lần nữa.

Một thời gian sau khi cuộc sống của hai chị em được ổn định, Joyce tình cờ đọc được thông tin về Sức sống Thông minh, một cơ sở đặc biệt dành cho những người có vấn đề về phát triển.

Judith và Joyce Scott
Trong ảnh: Judith và Joyce Scott

Joyce đã đưa chị đến đây 5 ngày một tuần để học vẽ, hy vọng rằng cái gì đó sẽ trỗi dậy trong tư duy sáng tạo của chị mình. Nhưng sau 2 năm vẫn không có gì thay đổi. Rồi một ngày, một nghệ sỹ về dệt may đến cơ sở để thuyết trình, Judith đã chuyển biến. Bà nhặt hai chiếc kim đan lên và thật chậm rãi nhưng rất điệu luyện, quấn chúng vào một mảnh vải. Đó chính là tác phẩm tạo hình đầu tiên của bà. Trong vòng 18 năm tiếp theo, bà tạo ra thêm trên 200 tác phẩm nữa.

Tài năng của Judith
Tài năng của Judith là rất hiếm nên rất nhanh chóng được nhiều người biết đến

Những tác phẩm của Judith mang đặc tính thống nhất và lột tả. Chúng rất đơn giản nhưng rất chi tiết, rất sắc màu nhưng im lặng, rất kiên quyết nhưng cũng thật nhẹ nhàng.

Tất cả các tác phẩm của Judith đều là vải quấn, có kích cỡ từ nhỏ như búp bê đến khổng lồ như không thể một người dịch chuyển được. Judith không quản về chất liệu, bà sáng tạo từ bất cứ vật gì có trong xưởng của trung tâm Sức sống Thông minh. Bà cũng không quản về nhịp độ công việc. Bà làm việc liên tục cho đến khi kết thúc một tác phẩm, không kể dù dó là một giờ, một ngày, một tuần hay thậm chí là cả một tháng.

Judith Scott không hề xem lại những tác phẩm của mình sau khi kết thúc. Có một lần duy nhất khi bà xem lại chúng tại cuộc triển lãm đầu tiên. Theo lời của Joyce, Judith đi vòng quanh phòng triển lãm, ôm lấy và hôn lên từng tác phẩm. “Lúc đó mọi người trong có mặt đều ứa nước mắt.”   

Công chúng nhanh chóng biết đến tài năng của Judith. Năm 1999, Trung tâm Sức Sống Thông minh đã cho ra mắt công chúng các tác phẩm của Judith cùng lúc với việc phát hành cuốn sách viết về bà. Sự kiện này đã gây tiếng vang lớn trên toàn thế giới. Công chúng quan tâm đến tác phẩm của Judith, nhiều người xem tác phẩm và mua sách về bà, cũng như thêm nhiều bài báo và đánh giá của các chuyên gia.

Judith là nghệ sỹ không có ngôn ngữ. Bà không chia sẻ ý tưởng sáng tác của mình. Tất cả — kể cả tên của các tác phẩm — bà để cho khán giả tự tìm hiểu. “Đối với tôi, các sản phẩm tạo hình của Judith là những sáng tạo độc đáo nhất trong không gian ba chiều của nhân loại trong thế kỷ qua. Không cần phải bàn cãi và tranh luận gì thêm nữa.” — Matthew Higgs, Cựu Phó Giám đốc Triển lãm Nghệ thuật Đương đại London, phát biểu.

Các nhà phê bình cũng đã thử tranh luận về các tác phẩm của Judith. Họ gọi chúng là “Nghệ thuật của người ngoài hành tinh” và “tàn phá.” Nhưng các tác phẩm của bà vẫn còn đó. Bà đã kể câu chuyện của mình qua các đồ vật được gói trong vải và các nút thắt dây, tuyệt đối không phải bằng lời.

Vào một buổi tối năm 2005, sau khi ăn tối, Judith đã qua đời yên ả trong vòng tay của người em gái. Trong suốt 11 năm qua, Joyce vẫn tiếp tục kể câu chuyện về người chị tật nguyền của mình.

Joyce làm việc không ngừng nghỉ để hỗ trợ các nghệ sỹ có hoàn cảnh đặc biệt trên toàn thế giới. Ngoài ra, bà còn tham gia các triển lãm tác phẩm của Judith và viết sách về cuộc đời của chính họ.

Nhiều người nói rằng Joyce đã thay đổi cuộc đời của chị mình, nhưng bà lại nói ngược lại: chính Judith mới là người chăm sóc và nâng đỡ bà trong suốt cuộc đời.

Theo Upworthy

Xem thêm: Xúc động câu chuyện ông cụ Vương đi tìm công lý nát cả 9 đôi giày

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây